lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

No Title 45

Chị,

Em vừa đọc được 1 bài giúp em hiểu ra cảm giác of em đối với chị.

Vậy ra tình cảm em dành cho chị là “tình yêu ám ảnh” (~.~) Nghe có vẻ hơi ghê ghê nhưng em nghĩ nó là sự thật, vì các “triệu chứng” đề cập trong bài khá là giống em!

Nên em hơi buồn khi chị nói em “trẻ con”, nhưng kệ thôi, kiểu nào thì em cũng phải vượt qua tâm trạng này 1 mình. Cũng tốt vì em đã cố gắng ko hé 1 lời với chị về việc em viết blog này, ko thôi thì em lại là 1 đứa đáng thương, vì tình cảm bi luỵ of bản thân mà gây bực mình cho người khác.

Chị có nhớ, 17/1 năm ngoái, lần đầu chị gửi tin nhắn cho em là khi em đang tham gia lớp huấn luyện kỹ năng ở ĐH Sư phạm, hôm đó em thấy rất bứt rứt trong người, nhớ đến chị & cứ lôi ĐT ra suốt, kết quả là nhận được 5 tin nhắn trong buổi học. & khoảng thời gian thiên đường + địa ngục of em đã bắt đầu từ lúc đó.

Hiya, hình như tình cảm & cảm xúc lâu bền of em lại bị hiểu ra là “trẻ con” & “làm phiền” – nhưng ko hiểu vì lý do kỳ quái nào mà em chỉ muốn được CHỊ yêu mến. Có lẽ vì em chưa gặp được Miss Right dành cho em (~.~)

Hôm nay, 14/1/2014, em HỨA VỚI LÒNG là sẽ ko bao giờ chủ động nhắn tin hay liên lạc với chị (ngoại trừ công việc), nhưng em ko hứa là em sẽ ko viết cho chị trên blog này nữa. Thiệt tình em ước gì mình sớm sớm gặp được “chân mệnh ái nhân” of mình, để em khỏi phải nhớ nhung chị, nhất là vào mùa Tết đầy kỷ niệm này. . .

Ước gì em có thể hoàn toàn quên chị. . .

Tình yêu quả thật là 1 thứ tồi tệ mà :-o

(written by lovely dog

Wed. Jan. 14th 2014)

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

No Title 44

Chị,

Lại viết cho chị nữa nà.

May mà chị ko đọc, chứ chị đọc thì chắc sẽ từ cảm động chuyển sang khó chịu, vì cứ bị con bé Biển lôi ra làm đối tượng tâm sự đêm khuya.

Thời điểm này năm ngoái là lúc em đang để mình rơi tự do vào tình cảm đặc biệt dành cho chị // là lúc em đang viết truyện “Hai Chiều” nhưng bí ý tưởng, & chỉ sau 1 buổi chiều chị đến nhà em, em đã viết liền 1 mạch đến gần hết. Ko biết em có nói điều này chưa, nhưng chính vì cái tựa truyện “Hai Chiều” (do chị đặt cho) mà em ảo tưởng rằng tình cảm of mình ko phải đơn phương, mà là song phương, do đó em mới yêu quý chị mà ko hề nghĩ ngợi bất cứ gì. ____ Ui, vừa coi lại, giờ thì em hiểu tại sao hôm 1/1 chị hỏi “ngày này năm ngoái đang làm gì?” – lúc đó chị đang ngồi chơi ở nhà em! & chỉ 5 ngày sau thì em viết xong truyện. Chiều nay, mọi thứ giống hệt năm ngoái : “bầu không khí im lìm đặc quánh xung quanh khiến những dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn càng dễ đứt đoạn hơn”, nhưng giờ thì ko có ai xếp hoa hồng = khăn giấy cho em, ko có ai chọc em cười nữa ^.^

Có người quan niệm rằng khi bị từ chối tình cảm, dù đau khổ mấy cũng ko được để đối phương biết, cũng phải giữ lại sĩ diện cho bản thân. Khi nghe như vậy, em vỡ lẽ ra là suốt thời gian ko còn được bên chị nữa, em đã tỏ ra thảm thương thế nào, khóc lóc thế nào, thậm chí còn cố gắng nhắn tin quan tâm chị, để rồi nhận lại lời từ chối. Vậy là em đã chẳng biết giữ sĩ diện of mình, phải ko chị? Mà cũng chẳng cần, giữ sĩ diện là 1 chuyện, còn làm mọi cách để tỏ ra mình yêu quý người khác – đó là 1 chuyện khác.

Lúc nãy vừa xem ngta chuẩn bị đường hoa, trong đầu ko khỏi nghĩ đến “đòi” chị đi chung vào Tết năm nay, ko khỏi nghĩ đến năm ngoái đã được chị nắm tay suốt dọc chiều dài đường hoa. Em biết dù có đi chung thì em cũng ko có chút hy vọng gì, & 90% là tối về sẽ lại khóc vì tuyệt vọng – nhưng dù như vậy thì em vẫn muốn đi với chị, vì được ở cạnh chị 30’ hay là 3 tiếng cũng đều khiến em cảm thấy vui từ sâu thẳm lòng mình.

Em thật ngu ngốc nhỉ, đang yên đang lành, tự dưng lại từ chối 1 người – yêu – mình, & cứ mãi quay quắt về 1 người ko yêu mình. Có lẽ chị cũng tương tự, chị từ chối em. . . à mà ko, vì dù sao người ấy of chị cũng yêu chị, chứ chị ko như em ^^

Bầu khí cuối năm tịch mịch này càng khiến em muốn đi biển với chị. Hình như đã 3 năm em ko tắm biển (có đi biển 2 lần nhưng ko bước chân xuống nước), & em chỉ muốn đi với chị mà thôi. Chị biết ko, sóng biển lúc 5h sáng rất tuyệt. Mặt Trời chưa lên nên nước có màu xám, sóng mạnh, gió lạnh – được đứng cạnh chị trên dốc cao & nhìn mặt biển lúc 5h sáng, có lẽ sẽ là 1 kỷ niệm khó quên đối với em
>> cho phép em mơ mộng chút mà, điều gì mình ko thể làm được thì vẫn có thể mơ được

Giờ thì em trở lại là 1 đứa con gái cô đơn giữa đời, mất hết năng lượng sống & năng lực làm việc, dung nhan thì xấu như cũ (~.~) Thậm chí em còn nghĩ đến chuyện đi đến quán café Chuồn Chuồn, thử ngồi 1 buổi xem có ai đến làm quen ko, nhưng chị biết rồi đó – 1 đứa khờ khạo như em ko đủ dũng khí đến quán Chuồn Chuồn 1 mình.

Có lúc, em ước gì chị kéo em ra 1 góc vắng, tát em thật mạnh & mắng em thậm tệ >> để em hoàn toàn có thể xua tan hình bóng chị khỏi đầu em (phải nói là đầu chứ ko phải tim, vì tình yêu là do não chứ ko phải do tim). Chị làm vậy được ko?

Chị àh, em mệt rồi, ngưng viết đây. Wish to sleep beside your hands. . .

(written by lovely dog

Tuesday January 7th 2014)

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

No Title 43

Chị,

Tối qua lại nhớ chị, lại khóc & ngủ trễ >> sáng nay ko dậy đi lễ 5h được >> đi lễ 4h chiều, suốt 1 tiếng đứng trong nhà thờ & nhớ đến chị.

Nhiều lúc em ko biết cái thứ tồn tại trong lòng em liệu có phải là tình cảm sâu nặng dành cho chị?, hay chỉ là ý thích chinh phục tầm thường of con người? Liệu có khi nào em chỉ cần được ôm 1 lần, được chị kiss on my lips 1 lần thì sau đó em sẽ có đủ kỷ niệm để rời bỏ chị, để chị được yên? Sau 5 tháng ở bên cạnh người – yêu – em (rất tiếc ko phải là người – em – yêu) thì em cảm nhận 1 điều rằng : khi mình thật sự yêu ai thì đôi lúc mình sẽ muốn chạm vào người đó, & đã nhiều lần chị ngồi cạnh em nhưng ko hề chạm vào em lần nào >> suy ra là chị ko yêu em (điều hiển nhiên, ko cần hỏi).

Thời điểm này năm ngoái, em đang hoang mang buồn bã vì sự lạnh nhạt of Ryu, chị đã đến & làm cho thế giới quanh em sáng bừng lên (nói thật, ko phải văn vẻ cho hay ho lên), & khi chị đi, lần đầu trong đời 1 con bé 25 tuổi, em đã hiểu thế nào là rơi xuống vực thẳm tuyệt vọng (vẫn ko phải nói văn chương nha). Sau đó, em đã nhiều lần gặp lại Ryu, nói chuyện bình thường vui vẻ như 2 người bạn thân, thậm chí còn chụp hình chung. NHƯNG, sau 3 tháng cố gắng cố gắng để sống mà ko nghĩ đến chị, cộng với 5 tháng bước vào 1 mối quan hệ mới với Yama Neko _ rồi chỉ sau 1 buổi chiều ngắn ngủi gặp lại chị, em đã đủ tàn nhẫn rời bỏ Yama Neko, để tiếp tục tự làm khổ mình với những ký ức về chị. Thế thì nên kết luận sao đây? __ giờ thì em có thể làm bạn với Ryu, nhưng gặp lại chị thì em vẫn phản ứng mạnh như hồi đó >> vậy là em còn thương chị sao?

Em thích nụ cười “biết tỏng” of chị khi chị cười với em. Thích khi chị chạy xe về chung với em. Thích khi chị chở em đi chơi (nhưng tóc chị đâm vào mặt em hoài *_*). Thậm chí nếu chị la em thì em cũng sẽ vừa khóc nhè vừa nghe, chứ em ko lầm lì như thể em cư xử với đồng nghiệp of chúng ta đâu. Em thích được ôm, nhưng nếu chị muốn thì em sẽ ôm chị. Em cũng thích đi biển với chị, nhưng tưởng tượng đi ra biển rồi 2 đứa đi cách nhau nửa mét, nghiêm túc nói chuyện nhã nhặn với nhau >> đi biển kiểu này thì em thà ở nhà còn hơn!

Điều mà em ko thích là mỗi khi gặp em ở nơi làm việc cách TP 30km, chị đều rất lạnh nhạt với em. Em ko thể quên buổi tối cô đơn kinh khủng lang thang ngoài vườn tối suốt nửa tiếng, chỉ cách chị 100m nhưng chẳng thể bước đến bên chị. Em hiểu, thứ nhất là chị ko yêu em; thứ 2 là chị ko muốn ngta biết chị & em thuộc “the L world” (hay chỉ có mình em thuộc?) nên em sẽ ko làm gì để chị khó xử đâu. Haizzzz, chị biết ko, Yama Neko of em luôn mặc kệ ngta nhìn, cứ tự nhiên ôm em, khoát vai em đi ngoài đường, đôi lúc em ước chị có thể thân mật được khoảng 50% như vậy, chắc em sẽ vui lắm.

Em cực kỳ ko thích phải ngồi khóc khi chị nói có thể phải vì gia đình mà đi lấy chồng. Trong suy nghĩ non trẻ of em, đó là 1 điều khủng khiếp (ko biết chị có thích trẻ con ko) – nên trước khi em nghĩ đến mình sẽ mất chị vĩnh viễn, em nghĩ đến chị sẽ đánh mất cuộc đời of chính bản thân.

Lúc “nhỏ” em vẫn mong khi nào có người yêu, mỗi ngày em sẽ viết nhật ký cho anh ấy, bắt đầu mỗi trang = 1 chữ “anh” ngọt ngào, nhưng giờ thì em viết cho chị - 1 người sẽ ko bao giờ đọc, bắt đầu = 1 chữ “chị” đơn giản. Hôm nay em ko vừa viết vừa khóc nữa ^.^ Lúc chiều em đã tự mình xếp xong 1 hoa hồng xanh, bỏ vào hộp tim cũng màu xanh & tặng mẹ em. Lúc xếp, em có 1 suy nghĩ ngu ngốc thế này : nếu em xếp xong 999 hoa hồng, liệu có tạo nên phép màu nào làm cho trái tim chị hoàn toàn dành cho em ko nhỉ? __ Nói vậy chứ em ko xếp nổi đâu, cố gắng lắm chắc phải mất 2 năm mới xong 999 hoa, lúc đó thì chị đã 32, đã có nhà riêng & về sống chung với người – chị - yêu từ lâu rồi.

Tối qua có việc đi ngang nơi mà chị dẫn em đến uống capuccino, em ngoái cổ nhìn mãi lên nơi chúng ta từng ngồi, yên ả xếp hoa hồng & cười nhẹ nhàng với nhau. Tuy chỉ là 1 tòa nhà = kính nhưng em cứ nhìn lại hoài. Thật là ngốc, vì có nhìn bao nhiêu thì hình bóng chị cũng chẳng bất ngờ hiện ra cho em thấy!

Chiều nay đi nhà thờ, ngang qua 1 góc phố mà em từng trú mưa chung với Yama Neko. Hôm đó người ấy ngồi sau lưng, vòng tay ôm em, cách đó chỉ 5m là màn mưa giăng mắc qua ánh đèn đường màu vàng. Bản thân em thấy cảnh đó cũng bình thường, nhưng Yama Neko nói rằng rất cảm động với khung cảnh êm đềm đó. Chiều nay – nhìn lại khung cảnh cũ – chẳng hiểu sao em lại chỉ nghĩ đến chị, nghĩ rằng nếu người cùng trú mưa với em là chị, người ôm em từ sau lưng & tựa cằm lên vai em là chị - có lẽ ngay giây phút đó em sẽ vừa khóc vừa cười vì hạnh phúc. . .

. . . Ngày còn yêu nhau thì mình thường nói dài lâu
Ngày mình bên nhau, dù là giận dỗi vẫn tìm nhau
Rồi tình đã hết, cuộc tình đã chết, em vẫn chờ. . .
1 mình ngồi khóc, ngoài trời bão tố, người đi. . .

Mùng 1 Tết, lúc chị chở em, em còn nhớ mình đã nói khi nào sống chung nhà, em sẽ làm món gà kho sả, rồi em ăn sả để chị ăn gà (^.^) vì chị ko thích sả. Như vậy có phải là “ngày còn yêu nhau thì thường nói dài lâu” ko nhỉ? Nhưng nhìn vào sự thật thì chúng ta có rất rất rất nhiều điểm khác nhau & xung khắc với nhau (haizzzz, nói cái này thì lại nhớ Xử Nữ & Kim Ngưu là 1 đôi trời sinh – cung hoàng đạo phán sai bét), nên nếu chị đồng ý bên cạnh em thì thật ko biết chúng ta sẽ bên nhau được bao lâu. Nhưng dù chỉ được nửa năm thì em cũng chấp nhận mà, tuy là em thích 5 năm hơn.

Em thích hằng ngày đến chỗ làm, giữ vẻ mặt bình thản, cố gắng làm tốt phận sự of mình – trong khi đầu vẫn tự tin & hạnh phúc nghĩ rằng “cách đây 30km có 1 người nhớ đến mình, tuy cũng đang vất vả làm việc nhưng mình tin rằng người ấy sẽ luôn tin tưởng để chia sẻ với mình những khó khăn of người ấy, & như vậy đã có thể gọi là vui” – nhưng em biết, ngay cả điều đó cũng ko thể nào. Em ko oán trách than khóc gì đâu, vì chị àh, em đã hiểu chị cũng đang chịu đựng mỗi ngày, mong ước mỗi ngày rằng sẽ được tự do bên cạnh người – chị - yêu.

Ngừng đây, lan man nhiêu đây đủ rồi. Có thể lần sau gặp chị ở chỗ làm, em sẽ tiếp tục câm lặng & lờ chị đi, lúc đó xin chị cũng hãy lơ em nhé. Cảm ơn.

(written by lovely dog
Sunday January 5th 2014

. . . from Sea-chan to the wind . . .)

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

No Title 42

Chị,

Em ngồi mò mẫm xếp lại hoa hồng of chị, xếp hoài ko được nên đã gỡ tác phẩm of chị ra >> thế là làm được. Sau đó em xếp lại cái mà em vừa gỡ ra >> cũng làm được luôn. Rồi em ngồi nhìn 2 bông hoa xinh đẹp vừa làm, & em khóc.

Yama Neko của em nói rằng em vẫn còn yêu chị, chỉ là em ko thừa nhận, hay đúng hơn là não em ko thừa nhận. Em thật ko hiểu, hôm nọ đã ở cạnh chị 2 tiếng rưỡi, nói cười hoàn toàn bình thường, nhưng chị có biết tối hôm đó về nhà, em đã chính thức từ chối tình cảm of Yama Neko, nhận 1 trận nước mắt of người ấy, & em – hoàn toàn lạnh lùng – đã tiếp tục từ chối qua ĐT, rồi bây giờ em ngồi đây với những hoa hồng mà chị dạy em làm, nhớ đến chị, & lại khóc. Giống hệt như 8 tháng trước.

Yama Neko nói em 1 là theo đuổi chị, 2 là buông bỏ, cứ lập lờ giữa 2 điều này thì thật là DỞ DỞ ƯƠN ƯƠN. Cả 2 điều em đều ko làm được. Vậy là em dở dở ươn ươn rồi, em ko quyết đoán, ko biết sống theo lý trí. Em ko thể theo đuổi 1 người để rồi người đó nhắn tin nói mình “đừng quan tâm nữa”, nhưng em cũng ko thể buông bỏ 1 người mà em chỉ muốn nhìn thấy người ấy cười vui (với em), sống khỏe. Chị àh, bao nhiêu lâu quen chị, vẫn chưa ôm chị được lần nào. . . Em ko đủ dũng khí để làm, dù rằng em có hàng chục cơ hội. . .

Lại đang khóc đó.

Em chỉ muốn được ngại ngùng ôm chị nhè nhẹ, để chị ôm lại em (mạnh mạnh), & em sẽ xem thử thân nhiệt chị có cao như chị nói ko.

Cũng tốt vì chị ko vào đọc blog em nữa, vì em đã hiểu cảm giác bức bối & khó chịu thế nào khi ko thể đáp trả tình cảm of người khác. Chị mà đọc thì chị sẽ bị những cảm giác khó chịu đó, & em ko muốn như vậy. Nhưng thật lòng em vẫn muốn chị đọc, muốn chị biết được những tâm tư of em (thứ mà chị chắc cũng biết hơi bị rõ rồi).

Chị àh, em vẫn chưa quên câu “wish to sleep beside your hands” đâu.

Nói thiệt nha, chị ko phải là người đặc biệt nhất quả đất, cũng ko xinh đẹp nhất TP, lại còn thấp hơn em, nhưng tại sao em lại khóc như thế này khi nhớ đến chị - nhất là sau tận 8 tháng quyết giết chết tình cảm trong lòng mình?

Chị àh, em nhớ chị lắm. . . Nhớ nhiều lắm. . . 2 tiếng rưỡi là ko đủ cho em. . .

Thôi em ko viết nữa. Chị từng nói “ai khóc mà chả xấu” – giờ thì mặt em xấu ghê gớm luôn rồi.

Chị, chứ phải chị gặp em trước khi gặp “người kia”, như vậy thì em sẽ ko phải khóc như thế này, vì biết đâu chị sẽ thích em rồi thương em. . .

Dù chị ko đọc được, nhưng em vẫn muốn nói “tối nay chị ngủ ngon nhé, đừng thức khuya tự kỷ - dù là với loại hình tự kỷ nào thì nó đều ko tốt cho chị đâu”.

(written by lovely dog
Friday January 3rd 2014

. . . to L.J. . .)

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Tóc gió đầu năm

 photo MyTamcafe1_zpsb44dafaa.jpg

Rốt cuộc là Biển đang theo đuổi điều gì nhỉ?

Chính xác phải hỏi rằng Biển là loại người thế nào? Đã tự hứa với lòng là sẽ ko cho phép ai làm mình buồn, làm mình khóc nữa – nhưng đến khi đã đủ lạnh lùng & tàn nhẫn như vậy thì dường như lương tâm lại ko cho phép. Có phải lương tâm ko cho phép ko nhỉ?

Yama Neko, em viết aticle này vì em ko muốn lừa dối anh, dù chỉ là trong 1 chuyện (mà người khác có thể coi là) rất nhỏ, riêng em thì em coi nó khá lớn, & em ko muốn ôm mặc cảm tội lỗi này mà trải qua đêm nay.

L.J, em viết – không hy vọng là người sẽ đọc, vì người đã ko còn vào blog này từ lâu rồi. Em viết – khi những tư tưởng (gọi là tư tưởng chứ ko nên gọi là cảm xúc) vẫn đong đầy trong em sau 2 tiếng rưỡi đồng hồ ở bên cạnh người, & em chỉ có thể nói là em rất vui (ngoại trừ những khoảnh khắc ngắn ngủi người đề cập đến あなたの恋人、tuy chỉ vài giây nhưng cũng đủ nhắc em nhớ rằng mình là “người ngoài”).

Mất 8 tháng để những vết thương – mà em tự tạo cho mình – lành lại, & em cũng ko biết cơn bốc đồng nào đã khiến em đề nghị người chở em đi chơi ngay ngày đầu năm. Chỉ là. . . khi nhắn tin xong & được người đồng ý, em đã vui suốt 2 ngày. Em cam đoan là em ko còn yêu người (hay là còn yêu mà em KHÔNG BIẾT??), nhưng em hứa là em sẽ ko ngốc nữa.

Sáng nay, vừa làm việc nhà vừa lắng nghe những khúc nhạc xuân kinh điển, chợt có 1 suy nghĩ ùa vào đầu em – dù thế nào thì em cũng sẽ làm những gì trong khả năng mình để người sẽ có 1 buổi chiều (tương đối) vui bên em, & em nhớ đến những nỗ lực of mình trong quá khứ, tất cả chỉ vì em muốn đem đến nụ cười bất tận cho người. Thật là ngốc, phải ko? ^.^ Nhưng dù là lâu dài hay chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, em vẫn muốn người được vui, ko phải gồng mình lên chịu đựng tất cả những mệt nhọc & oan ức mà kẻ khác đem đến cho người. (Hah, có vẻ như em đề cao người quá, vì thực ra your salary cao gấp đôi my salary mà ^.^)

Uh thì người vẫn sống khỏe, ko phải chịu đựng gì cả, ko oan ức gì cả, nhưng em vẫn muốn người được vui hơn nữa. Người biết ko, cái kiểu cười of người – cười có 1 tiếng ngắn – chẳng tỏ vẻ gì là vui cả. Trong nhạc xuân có câu “tiếng ai cười thật giòn trên phố” – em muốn người có thể cười được như vậy. Đồng ý là mỗi người trưởng thành đều có những tình cảm & đau khổ riêng, những bài học xương máu riêng - & kiểu cười of người thể hiện 1 cô gái từng nếm trải nhiều thứ ko vui. Mà thôi, có thể em cũng như mọi kẻ khác, ko phải là đối tượng thích hợp để được gặp 1 L.J thật sự lovely, để được nghe & thấy người cười thật sự vui vẻ, phải ko? ^.^

Mùng 1 Tết năm Snake, em đi với người. 1/1/2014, lại đi với người. & nếu ai hỏi em có muốn đi với người vào mùng 1 Tết năm Horse hay ko – em sẽ thật lòng trả lời là có, dù em vẫn còn sợ những giọt nước mắt of ngày xưa cũ (cách đây có 8 tháng chứ nhiêu).

Hiii, em cứ mãi lải nhải về giá cả, để người phải gắt lên. Xin lỗi nha. Okie, thế thì em sẽ cố gắng NẾU (1 chữ NẾU viết hoa) có đi với người nữa thì em sẽ ko nói về giá nữa. Hôm nay đã biết capuccino mùi vị thế nào, & em tuyên bố sẽ ko uống cái thứ lạt lẽo đăng đắng đó lần thứ 2 trong đời em @__@ Chả ngon gì cả. Người cứ việc chê, còn em vẫn sẽ uống café em pha :-p  Em cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được ngồi sau lưng người lần nữa, chạm vào những sợi tóc thơm mượt of người lần nữa, có điều là người chạy nhanh quá, tóc cứ đâm vào mặt em suốt (^_*)


Lúc em cúi xuống vuốt những nếp gấp of hoa hồng giấy, trong vài phút giây ngắn ngủi, cảm giác như tất cả những tháng ngày đen tối & những giọt nước mắt đau lòng kia chưa từng xảy ra. Được ngồi cạnh sư phụ origami & gấp mẫu hoa hồng đầy kỷ niệm đó – thật sự là 1 niềm vui khó tả (tả rồi còn gì ^o^)

 photo MyTamcafe2_zps916e31a1.jpg

1 điều mà lúc trên xe em ko thể hỏi người (có hỏi thì người cũng chẳng trả lời được) : Liệu em có thể ôm người được không? . . . . . Hic, Biển xin nhận hết mọi lời mắng chửi, nhận hết mọi tội lỗi xấu xa về mình, vì Biển đang trong tình trạng “hoa đã có chậu” mà đi chơi & manh nha có ý định ôm 1 người “hoa đã có chủ” khác @_@ Cái này từ chuyên môn gọi là “ngoại tình tư tưởng” (Biển ko đùa, đang nói nghiêm túc).

Giờ thì em đã hiểu những lời người nói về việc trái tim đã chết, chỉ riêng 1 kẻ đặc biệt mới có thể làm nó hồi sinh (không phải em đang nói người đâu nha). Em ko bắt chước người đâu, em ko nói là tim em đã chết, nhưng quả thật sau khi rời xa người thì em đóng băng luôn rồi, bi chừ chả thể yêu ai được nữa. (Nhưng chỉ nghĩ đến lúc được ở cạnh người trong chốc lát, em đã cười, vậy là sao? LÀ SAO? LÀ SAO?)

•••••••••••••
Yama Neko, sau khi đọc những đoạn trên, có lẽ đầu óc sắc bén of anh sẽ hiểu rõ những điều mà chính em cũng ko biết (như tình cảm of em. . . ). Em khẳng định lại là em KHÔNG BIẾT, chứ ko phải em cố tình chối bỏ cảm xúc of mình. Thật sự là em ko cho phép bản thân mình yêu lại người yêu cũ!
5 tháng bên anh, những gì cần nói cũng đã nói nhiều nên bây giờ nghĩ ko cần phải nhắc lại. Sẽ là RẤT bạc bẽo nếu em ko nhớ đến những gì anh đã CẤT CÔNG làm cho em (thậm chí hiện giờ trên tay em đang đeo nhẫn of anh) nhưng em sẽ thành thật với anh : trong thời gian 5 tháng bên anh THÌ
+ số lần em cảm thấy cơ thể mình có cảm giác với anh : 4
+ số lần em nghĩ là mình yêu anh : chắc là 5
+ số lần em nghĩ là có lẽ chúng ta ko thể hòa hợp : ít hơn 10
+ số lần anh làm em khóc : 0
+ số lần em làm anh khóc : rất nhiều!
& để trả lời dứt khoát cho câu hỏi of anh, em xin nói rằng đến giờ phút này, cơ thể em vẫn ko có cảm xúc mãnh liệt với anh >> liệu có thể kết luận rằng em ko yêu anh? Vâng, thì em có cái tôi quá lớn, em cứng đầu, cố chấp (chuyện này nhiều người nói rồi @_@) – nhưng em sẽ không nhận hết lỗi về phía mình, sẽ không “quăng” cho anh 1 đống những lời Xin Lỗi vô nghĩa, sẽ không an ủi anh vì em ko yêu anh. Em sẽ ko làm vậy.

Vâng, em sẽ tiếp tục ban ngày khoác cho mình bộ mặt mạnh mẽ, để rồi nhiều đêm sẽ buồn lặng vì cô đơn. Nếu anh quyết định rời xa em – 1 con bé tồi tệ đã ko còn biết yêu là gì – thì em sẽ để anh đi. Vâng, em ko chối rằng đôi lúc em rất cần 1 bờ vai để tựa, 1 cái nắm tay an ủi (thế gian này ai cũng cần thế chứ ko phải 1 mình em cần) nhưng nếu ko có thì em sẽ ko kêu ca gì nữa đâu. Thà em sống hết cuộc đời này mà ko thể cười, còn hơn cười giả tạo bên cạnh 1 người mà mình cố - gắng – cũng – không – thể - yêu.

Anh đã biết những lo buồn of em, những nỗi sợ hãi of em - & nếu anh rời xa em thì sẽ chẳng còn ai có thể chia sẻ chúng (em ko biết L.J có thể chia sẻ với em ko) – nhưng điều anh muốn là sự đáp trả of em (cho tình cảm of anh), mà em thì ko thể đáp trả, & cũng ko thể giả vờ buộc trái tim mình yêu anh chỉ để có người đỡ đần về mặt tinh thần mỗi khi mình gặp khó khăn hay sợ hãi. Cho nên em sẽ học cách đối mặt với chúng.

Nghĩ lại thì ko biết mình có giống nhân vật nữ trong 1 mối tình tay ba trong Korean films hay ko, nhưng có vẻ cũng tương đối giống chứ nhỉ @_@  Nhưng giờ Biển đã hiểu lý do vì sao Biển ko thể có người cùng đồng hành trong đời rồi :
+ Biển quá cầu toàn, đòi hỏi 1 người ko có thật trên cõi đời này
+ tình cảm đầu tiên sâu nặng đã trao cho 1 người tim đã chết, người ấy ko thể nhận, kết cục là tình cảm of Biển cũng mất đi vĩnh viễn
Giải thích ngắn gọn vậy thôi, nói nhiều ko hay.

Em không muốn lấy Yama Neko làm người thay thế, không muốn chúng ta cùng đi trong 1 mối quan hệ nhàn nhạt, chẳng biết có happy ending hay ko.

Em sẽ không cư xử như trong film, nói “Xin lỗi, là do em ko tốt. Em ko thể yêu anh. Anh hãy quên em đi & tìm người được Vận Mệnh dành riêng cho anh”. Em sẽ ko nói vậy, mà em sẽ để anh quyết định sau khi anh đã đọc toàn bộ article này.

Lúc đầu, khi vừa cắt đứt với người cũ, em nghĩ rằng mình ko thể làm bạn được với her, nhưng giờ thì em đã làm được, cho nên liệu em có thể đề nghị mình làm bạn với nhau được ko? Vì sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua 5 tháng nay, ko thể 1 bước coi như ko có gì. Trước hết cứ làm bạn, rồi để những gì phải đến sẽ đến, còn thứ gì ko thuộc về mình thì dù có quỳ xuống & gào khóc thì nó cũng chẳng thuộc về mình  *buồn bã*

Vậy đó, điều Biển muốn chỉ là có thể yêu thương người mà Biển chọn & được người đó đáp lại, nhưng nếu đã ko được thì Biển chẳng muốn làm khổ bất kỳ ai khác đâu. Cuộc sống ngắn ngủi, Biển chỉ mong khả năng ít ỏi of mình có thể giúp mọi người được vui vẻ thôi.

(written by lovely dog
Wednesday January 1st 2014

. . . from Sea-chan to the wind. . .)