lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Birthday 24


Ngày mai, Sunday 13 / 5 là birthday 24 years old of Biển.
Những năm trước thường dùng các entry sinh nhật để viết về những chuyện xảy ra trong năm, những điều học được, những nỗi niềm trải qua, nhưng thật sự giờ phút này đang mệt khờ (vì nhìn màn hình PC quá nhiều!!!), chỉ muốn tìm 1 nơi để . . . lăn tăn linh tinh chút thôi!
Năm 22 tuổi vẫn là năm Biển thích nhất, trong vòng 1 năm ngắn ngủi mà lấy được bằng lái, biết nấu ăn & biết thêm đủ thứ hay ho về tâm lý con người, về nhân gian quan hệ. . . Năm 23 đến 24 chả có gì đặc sắc, chỉ học được 1 điều rằng những lý thuyết tâm lý học khi đem áp dụng vào đời thực thì phải cực kỳ cẩn thận, nếu 0 bản thân sẽ lãnh những hệ quả đau đớn.
Nhưng 0 thể 0 thừa nhận những trải nghiệm ngọt ngào khi được người mình thích quan tâm chăm sóc, cho dù sự quan tâm chăm sóc ấy chỉ là lừa tình hồn nhiên! “Món quà” Biển tự tặng mình 2 ngày trước birthday 24 chính là . . . đưa nick chat of “người trong lòng” vào blacklist, chỉ vì Biển đã hiểu ra mình đứng ở vị trí nào trong lòng đối phương, chỉ vì Biển đã quyết định sẽ KHÔNG ĐỂ AI LÀM MÌNH BUỒN NỮA. Nếu những việc này diễn ra cách đây khoảng 2;3 năm thôi thì chắc Biển đã khóc thê thảm, nhưng giờ thậm chí Biển còn cười & nhận xét “Sao người tàn nhẫn với tôi thế?”, hahaha!
Thêm 1 điều nực cười về chính mình : Mother đã chính thức cho phép Biển hẹn hò khi Biển 24 tuổi, trong khi 2 trong số 4 cô bạn gái of Biển đã kết hôn, 1 người sắp có em bé nữa cơ! Con gái người ta hẹn hò từ năm 13, hôn nhau từ năm 14, còn Biển đến 24 mới được chính thức hẹn hò =)) =)) =)) =)) =)) Haizzzz, Biển 0 biết phải gõ bao nhiêu icon “cười lăn lộn” mới phù hợp với tình huống này đây? Vì dù chính thức được phép hay 0, Biển vẫn chỉ suki 1 người _ kẻ mà Biển vừa đưa nick vào blacklist ngay ngày hôm qua.
Những gì gọi là tình cảm say đắm, cảm giác ngọt ngào tốt đẹp . . . thật ra cũng chỉ là dối trá thôi sao? Thật ra, nếu nghĩ kỹ, nam giới vốn hết sức đáng sợ, cho dù lúc yêu hay 0 yêu thì cũng chỉ là làm theo bản năng. Ặc, mình đang nói gì thế này? Đang viết entry về birthday mà, thôi bỏ đi, bỏ đi !
Biển thường tuyên bố mình KHÔNG SỢ trở thành gái già ế ẩm, & thường nhận được câu hỏi ngược kèm nụ cười chế giễu “Bộ em đẹp lắm hay sao mà tự tin vậy?” Thừa nhận nhá, Biển 0 đẹp nhưng tự tin & ngông cuồng thì cũng có hơi hơi, & ai quen Biển cũng biết quan niệm of Biển về tình yêu rồi : nếu 0 gặp được Bạch mã Vương tử đích thực thì thà chết cô độc trên 1 con thuyền cũ rách nát trên sông Hàn còn hơn gượng ép sống đời hôn nhân nửa vời. Gái trẻ hay gái già cũng là con người, cũng có những tài năng riêng, có giá trị & nhân sinh quan khác nhau, chẳng có gì phải hoang mang khi phải sống độc thân cả đời, vì nỗi đau đớn of cô đơn vẫn dễ chịu hơn nỗi bất an khi 0 tin được tình cảm of người khác dành cho mình sẽ tồn tại vĩnh viễn. It’s just daydream.
Từ lúc teenager đến khoảng 20 tuổi, mỗi lần birthday vẫn trông chờ ĐT of bạn bè gọi đến chúc mừng, vẫn trông chờ 1 bó hoa từ 1 người bí mật nào đó, đến nỗi có lúc còn gọi tổng đài để tự tặng bài hát cho mình, còn nhớ rõ đó là bài “Thưở ban đầu” do Quang Linh hát nữa cơ, nhưng càng lúc càng quen với việc 0 có ai nhớ đến, & song song với chuyện quen cô độc ấy là tự nhận thấy bản thân quá ngu ngốc & thiếu kinh nghiệm! Ặc, cụm từ “thiếu kinh nghiệm” mới học được từ midnight_cat, tuy đã bị bảo là 0 được dùng từ “ngu ngốc” nhưng 0 hiểu sao Biển vẫn thích dùng “ngu ngốc” hơn là “thiếu kinh nghiệm”, vì nói thật, cho dù có kinh nghiệm bao nhiêu thì đôi lúc Biển vẫn rất ngu ngốc, oa oa oa!
Đã may xong 1 áo đầm đuôi cá rất đẹp, hoa xanh trắng, hở cổ rộng, tay cánh tiên mềm mại, định sáng mai sẽ mặc đi nhà thờ nhân dịp sinh nhật, nhưng đến giờ (10h tối thứ bảy) vẫn đang đắn đo 0 biết có nên mặc 0, vì 2 lý do :
• đi nhà thờ = chân (tức là 0 phải = xe!!!) nên 0 thể mang đôi cao gót 7 phân màu trắng được, mà đầm đuôi cá phải đi với cao gót mới “lấp liếm” được cái sự lùn of Biển!
• đi nhà thờ = chân nên dọc đường bị rất nhiều người nhìn. Bình thường mặc T-shirt với jean đã bị nhìn, bi giờ chơi cái đầm thướt tha mềm mại ấy còn bị nhìn đến mức nào, mà Biển chỉ muốn cho chàng trai nào Biển thích được nhìn Biển trong bộ cánh Công chúa ấy thôi. (Điển hình là kẻ vừa bị cho vào blacklist), cho nên việc mặc áo đầm có lẽ còn phải suy nghĩ lại.
(Trong entry sau, chắc sẽ báo cho mọi người rốt cuộc Biển có mặc cái đầm đó hay 0).
Cho dù mình có là Công chúa trong lòng ba mẹ, là đối tượng đáng mơ ước đối với 1 số người, thì mình vẫn là 1 cọng cỏ 0 đáng quan tâm đối với 1 người khác.
Anyway, Biển tự chúc mình những điều sau nhân dịp Biển tròn 24, lứa tuổi mà lẽ ra phải nhận được nụ hôn đầu từ lâu rồi ấy chứ, kakaka!
♥ Chúc Biển sớm tìm được công việc ưa thích, phù hợp với năng khiếu mỹ thuật & ngôn ngữ (ý là vẽ đồ họa & sáng tác truyện đó ạ!) __ lương cao, ngày càng tài giỏi & sớm trở thành 1 freelancer được nhiều mối giành giật =))
♥ Chúc Biển đạt được những điều mình muốn, dù là vật chất hay tinh thần!
♥ Chúc Biển khôn ngoan hơn để nhận ra ai là người chân thành với mình, & đủ lạnh lùng để có thể bước khỏi đời người 0 chân thành với Biển, cho dù Biển chân thành với người ấy bao nhiêu
♥ Chúc Biển làm được 2 tỷ dollars trước 32 tuổi ^.^
♥ & đương nhiên, chúc Biển sớm gặp được Bạch mã Vương tử tuyệt vời, gần giống với Hoàng tử trong entry “Người yêu lý tưởng” đã từng post hồi 14 / 2 of 2 năm trước.
& Biển à, nếu có phải khóc, hay nhanh chóng lau nước mắt, gắng mỉm cười & đứng lên, vì đứng lên nhanh chừng nào thì vết thương cũng sẽ hồi phục nhanh chừng đó.
Dewa, otanjoubi omedetou gozaimasu! ^_^ ♥
(written by lovely dog
Sat. May 12th 2012
. . . viết trong đêm cuối of tuổi 23. . . )

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Cười thấm thía

Đọc truyện cười, đôi khi không chỉ là để cười, để thư giãn. Mà có thể, đằng sau những mẩu chuyện ấy là một bài học, một thông điệp đến từ cuộc sống.
Câu chuyện thứ nhất: Một cậu học trò lớp ba viết rằng cậu muốn trở thành một diễn viên hài trong bài tập làm văn của mình. Thầy giáo Việt Nam phê: "Không có chí lớn", còn thầy giáo người nước ngoài nói: "Thầy chúc em mang tiếng cười cho toàn thế giới".
Là người lớn, chúng ta nên khuyến khích, cổ vũ hơn là đặt ra những yêu cầu quá cao đối với trẻ con. Hơn thế, chúng ta hãy mở rộng khái niệm thành công để trẻ con thoải mái tung đôi cánh ước mơ của mình.
Câu chuyện thứ hai: Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai nói: "Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát", bố hỏi: "Tại sao con chắc như thế?", con trai trả lời: "Vì không nghe tiếng mẹ la".

Chúng ta luôn đánh giá người khác và đánh giá bản thân qua những tiêu chuẩn nào đó, thường khó khăn với người khác nhưng lại rất dễ dãi đối với mình.
Câu chuyện thứ ba: Người ăn mày nói: "Bà có thể cho tôi xin một ngàn không?", người qua đường trả lời: "Nhưng tôi chỉ có năm trăm", người ăn mày bảo: "Vậy bà thiếu tôi năm trăm nhé".
Nhiều người trong chúng ta luôn cho rằng ông trời mắc nợ mình, cho mình không đủ, không tốt nên lòng tham đã che mất thái độ biết ơn.
Câu chuyện thứ tư: Người vợ đang nấu ăn trong nhà bếp, người chồng đứng bên cạnh nhắc nhở: "Cẩn thận, coi chừng khét!", "Sao em bỏ ít muối thế?, "Ơi kìa, nước đã sôi rồi, em cho thịt vào đi". Người vợ bưc bội: "Anh làm ơn đi ra ngoài giùm em! Em biết nấu ăn mà!". Người chồng mỉm cười: "Ừ, có ai bảo em không biết nấu ăn đâu. Anh chỉ muốn em hiểu được cảm giác của anh như thế nào khi đang lái xe mà em ngồi bên cạnh cứ lải nhải".
Học cách thông cảm người khác không khó, chỉ cần chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh của người khác.
Câu chuyện thứ năm: A nói với B: "Khu nhà tôi vừa dọn về một ông hàng xóm bất lịch sự. Tối hôm qua, đã gần một giờ sáng rồi mà ông ta còn qua đập cửa nhà tôi rầm rầm". B hỏi: "Thế anh có báo cảnh sát không?". A trả lời: "Không, tôi mặc kệ ông ta, xem ông ta như thằng điên vì lúc ấy tôi đang tập thổi kèn saxophone".
Chuyện gì cũng có nguyên nhân, nếu biết trước lỗi của mình thì hậu quả sẽ khác đi. Tuy nhiên, chúng ta lại thường ít khi thấy mình sai, nhưng lại dễ dàng thấy người khác sai.
Câu chuyện thứ sáu: Hai cha con đi ngang qua một khách sạn 5 sao. Trông thấy một chiếc xe hơi xịn rẽ vào, cậu con trai nhận xét:
_Những người ngồi trên chiếc xe ấy đều có trình độ học vấn rất thấp!
Người cha ôn tồn đáp lại:
-Người vừa phát biểu câu ấy là người hiện trong túi không có lấy một đồng xu!
Con người thường có thái độ "ghen ăn tức ở", khi nói ra điều gì, nhận xét việc gì đều thể hiện trình độ và "đẳng cấp" của mình. Bởi vậy hãy thận trọng!
Câu chuyện thứ bảy: Có hai đoàn khách nước ngoài đến tham quan một địa điểm du lịch sinh thái. Do trời mưa nên đường dẫn vào khu "Kỳ hoa dị thảo" lầy lội. Người hướng dẫn của đoàn thứ nhất bảo: "Xin lỗi quý khách, chúng ta không thể đi tiếp". Còn người hướng dẫn đoàn thứ hai suy nghĩ một thoáng rồi nói: "Để quý khách thấy rằng việc tìm kiếm kỳ hoa dị thảo khó khăn như thế nào, Ban giám đốc công ty đã cố tình tạo con đường lầy lội cho quý khách có thêm cảm xúc thực tế".
Hoàn cảnh khác nhau, quan điểm khác nhau sẽ nhìn một sự vật không giống nhau. Tư tưởng kỳ lạ như thế đấy bạn ạ! Nếu bạn chịu suy nghĩ thì quyền quyết định hoàn cảnh nằm trong tay bạn.
Câu chuyện thứ tám: Một phụ nữ vào tiệm kim hoàng, trông thấy hai chiếc vòng đeo tay giống nhau như đúc, một chiếc giá 2 triệu, một chiếc giá 20 triệu. Không chần chừ, bà ta liền lấy chiếc 20 triệu vì nghĩ rằng đắt tiền chắc chắn sẽ là đồ tốt. Khi vừa quay lưng bước đi, bà nghe nhân viên nói với nhau: "Không ngờ chỉ vì đính sai bảng giá mà chúng ta lời đến 18 triệu đồng!".
Hãy xem, lắng nghe và kiểm định. Đó là lời khuyên trong câu chuyện này. Có nhiều thứ tưởng vậy, thấy vậy, nghe vậy mà không phải vậy, đừng vì chủ quan, tin vào suy nghĩ của mình mà lầm to.
Câu chuyện thứ chín: Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau không thấy chồng, người vợ quay lại tìm. Người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn. Bức trang ấy lúc nẫy người vợ đã xem qua. Bà bực bội nói: "Ông đứng đó làm gì vậy? Sao không đi tìm bức tranh của con mình?". Người chồng quay sang nhìn vợ: "Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh".
Trong cuộc sống, có người chỉ lo chạy băng băng nên đã không thể tìm thấy thứ mình cần tìm, đánh mất cơ hội được thưởng thức hoa nở hai bên đường.
Câu chuyện thứ mười: Tại buổi lễ tốt nghiệp ở một trường cấp hai, thầy hiệu trưởng đọc tên học sinh xuất nhất trong năm học. Đọc đến lần thứ ba mà vẫn không thấy ai đi lên sân khấu. Thầy hiệu trưởng nhìn xuống, hỏi cậu học sinh xuất sắc đang bình thản ngồi bên dưới:
-Em không nghe thầy gọi tên à?
Cậu học sinh đứng lên, lễ phép:
-Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ!
Danh và lợi đã vô tình trở thành chiếc lồng nhốt chúng ta vào trong ấy. Chúng ta luôn giáo dục con em mình phải cố gắng học thật giỏi, phải trở thành nhân vật xuất sắc nhất nhưng lại ít khi dạy các em tính khiêm tốn.

Sưu tầm khuyết danh.

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Mùa hè Sevilla

Photobucket


•••• Lảm nhảm of lovely dog ••••
Thật sự 0 nhớ đã từng post truyện này trên blog suzushi hay chưa, nhưng đang chưa có time để viết blog mà lại muốn post something phù hợp với tâm trạng nên post truyện này. (0 phải truyện Biển viết, tất nhiên!) ^.^
Còn 20 ngày nữa là Biển đến Đông Du thi N2, tuy ở nhà đã có 1 cái bằng N2 vừa lấy hồi tháng. . . 4 năm nay!!!!!! Hahaha, nhưng bắt buộc phải đi thi 3 tháng / lần nếu 0 muốn quên sạch Nihongo, vì Biển đã nghỉ học & chả biết đến ngày nào tháng nào mới quay lại trường để học Nihongo yêu dấu of Biển đây. Haizzzz!
1 lời gợi ý nhỏ dành cho các bạn nữ : nếu có dư money (khoảng 300k là okie), bạn đến nhà sách mua 2 cuốn
• Copy Mối Tình Đầu _ tác giả Hoa Thanh Thần
• Bị Độc Thân _ tác giả Triệu Cách Vũ
Bản thân Biển KHÔNG THÍCH truyện tình cảm, lại là truyện TQ nữa chứ, nhưng phải công nhận 1 số tác giả trẻ ở TQ viết truyện tình cảm hiện đại khá là hay, đọc xong 0 hối hận vì mất thời gian, hehehe! Hoặc nếu muốn đọc đề tài tình cảm hiện đại của Âu Mỹ thì có 1 số tác giả như Janet Dailey, Susan Malery hay Linda Howad. . .
Enough. Bi giờ mời mọi người thưởng thức truyện.
Mà tức quá, phải nói câu này mới được : Biển GHÉT nhất là những ai mà Biển đang cố delete khỏi não bộ nhưng thỉnh thoảng cứ xẹt vào đời Biển khiến Biển phải khốn khổ delete tới delete lui hoài mà chẳng được!
Kakaka, Biển biết, chả ăn nhập vào đâu cả, but don’t care! Let’s enjoy the story below! ^_^
♦♦♦♦

Vừa bước chân xuống sân bay Sevilla, phải cố gắng lắm tôi mới giữ được thăng bằng. Khi ở trên máy bay tôi phải choàng chiếc áo khoác vào người cho đỡ lạnh, vậy mà bây giờ tôi phải đối mặt với cái nóng còn gắt hơn ở xứ sở miền trung nơi cô sinh ra.
Khi Nils – cậu bạn học suốt thời phổ thông ở Đức lái xe tới đón tôi ở sân bay, anh chàng đã tủm tỉm nhìn tôi cười và hỏi: „ Máy bay có quá tải không Ngân?“, tôi ngơ ngơ ngác ngác „ tức là sao?“, „ Ừ thì Nils đoán là Ngân sang bên này, mang theo mấy độ nữa chứ tuần vừa rồi ở Sevilla nhiệt độ chỉ khoảng 39 , không hiểu sao hôm nay Ngân sang nó lên tới tận 44 độ rồi“, Nils vừa nói vừa lấy tay quẹt mồ hôi trên trán làm tôi không nhịn nổi cười…
„ Ngân qua đây một tuần mà sao hành lý chỉ có vài lạng thế này?“ Nils hỏi với giọng đầy ngạc nhiên.
„ Thì may mà ít đồ cho nhẹ, sang bên này nhỡ có thấy anh nào đẹp trai thì vẫn có thể bắt cóc và bỏ vào vali mang về được“, tôi nói xong và toe toét cười.
„ Trời đất, bộ Ngân sang đây chỉ định cua trai thôi à?“, Nils la lên.
„ Đâu có, đấy chỉ là việc thứ hai thôi. Việc chính vẫn là để Nils dẫn đi chơi mà“.
Nils lườm tôi một cái thật dài , cái lườm mà tôi đoán là anh chàng này chắc chắn mới học được của cô nàng nào đó bên Tây Ban Nha này.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự trong một con đường nhỏ khi đi qua một chiếc cổng sắt lớn và có người bảo vệ. Dường như đoán được một vài câu hỏi đang nhảy múa ở trong tôi, Nils vừa kéo vali ra khỏi xe vừa giải thích: „ Trong ngõ này có khoảng 30 ngôi nhà và biệt thự, để đảm bảo sự an toàn người dân trong ngõ này đã thuê hẳn một người bảo vệ để không phải ai cũng có thể vào cửa tự do“. Tôi đi theo Nils vào trong ngôi biệt thự và cất giọng „ giờ thì Ngân hiểu vì sao Nils không muốn quay trở lại Đức nữa rồi“.

***

Những ngày ở Sevilla do thời tiết khá nóng nên Nils và tôi thường ra khỏi nhà từ rất sớm để tận hưởng không khí ban mai trong lành trước khi bị ánh mặt trời ơ vùng địa trung hải thiêu đốt. Nils dẫn tôi đi thăm thánh đường của Sevilla và Realé Alcazares. Hai công trình kiến trúc này có thể được xem là biểu tượng của thành phố, nằm giữa trung tâm và thu hút khách du lịch nhiều nhất. Chúng tôi leo lên đỉnh thánh đường, từ trên đỉnh này tôi có thể ngắm nhìn toàn bộ thành phố và cả một khu vườn với rất nhiều cam. Nils bảo tôi rằng ở Sevilla vào khoảng tháng một và tháng hai mùa cam bắt đầu, trên khắp các đường phố hay những công viên người ta có thể thấy hàng loạt những cây cam nặng trĩu cành. Tôi tưởng tượng ra con đường ấy chắc phải đẹp và nên thơ lắm, bởi khi tôi và Nils đi dạo trong công viên, vẫn còn những cây cam cuối vụ trĩu quả và tôi đã nhắm mắt lại để tận hưởng mùi hương. Nils phòng tôi bằng câu nói: “ Cẩn thận kẻo vấp phải quả cam đấy” bởi dưới chân tôi là những quả cam cuối mùa rụng lăn lóc.

Sau đo Nils dẫn tôi ra những cây cầu bắc qua dòng sông Guadalquivir, tôi rất thích đứng trên thành cầu ngắm nhìn khung cảnh thành phố, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của dòng sông, để gió cuốn đi những muộn phiền trong lòng…Khi nghe tôi bảo vậy, Nils nhìn tôi rồi phá lên cười, sau đó phát biểu một câu rất hùng hồn: „ Nhìn cái mặt lúc nào cũng búng ra nụ cười ấy mà cũng biết buồn ư? Nils chưa thấy Ngân khóc bao giờ, giờ thử khóc thử cho Nils coi xem nào, biết đâu nước mắt rớt xuống dòng sông này sẽ hóa thành vàng đó“. Tôi cũng không vừa nên cãi lại „ Sợ có người lại lao xuống sông vì ham hố vàng đấy“ rồi bịt miệng cười.

Buổi trưa khi người dân Tây Ban Nha làm „siesta“ ( ngủ trưa), đường phố vắng tanh người, các cửa hàng cũng đóng cửa và đến 3h chiều mới bắt đầu mở lại. „ Siesta là thói quen không thể bỏ của người dân Tây Ban Nha, bởi thế nên thỉnh thoảng các dân tộc khác cũng gọi Tây Ban Nha là đất nước lười“, Nils phân bua với tôi. „ Nhưng thực ra thì với nhiệt độ như vậy, người ta cũng không thể làm gì khác được ngoài…ngủ trưa“. Những thói quen đó từ ngày rời Việt Nam tôi đã bỏ từ lâu, bởi thế nên khi Nils tranh thủ „làm một giấc“ thì tôi thường lên mạng gửi cho bạn bè vài mẩu tin để họ biết là tôi đang còn…sống và chưa bị trai địa trung hải bắt về làm con tin và search thêm thông tin về thành phố. Phát hiện ra nhiều điều thú vị, như lThánh đường Sevilla là một trong những thánh đường cao nhất của thế giới, nó là một công trình kiến trúc được xây dựng rất công phu, ở Tây Ban Nha 96% dân số theo đạo Thiên Chúa giáo bởi vậy nên họ rất tự hào gìn giữ những nét đẹp cổ truyền như vậy hay dinh thự vua Reales Alcazares được xây dựng từ thế kỉ 16. Từng viên gạch trên tường, từng cột nhà đều được làm rất công phu. Khi bước vào đây, người ta như lạc vào một thế giới cổ tích với rất nhiều những khu vườn rất đẹp và những căn phòng lộng lẫy. Nơi đây cũng đã từng là nơi cư trú của cả gia đình nhà vua và cũng là nơi Nữ hoàng nghỉ lại khi bà tới thăm thành phố này.

Khi Nils tỉnh dậy từ sau giấc ngủ trưa, anh chàng rủ tôi tới lễ hội thành phố ở Sevilla được tổ chức hàng năm rất nhộn nhịp. „ Số Ngân thật là hên đó nha khi sang bên đây đúng vào tuần lễ này“, Nils cất giọng khi cả hai đứa đang chờ chuyến xe buýt tới trung tâm thành phố.
„Ngân đi chơi đâu có nghĩa là đi chơi, mà còn có nhiệm vụ đi ban phát may mắn nữa đó chứ“
„ Lại kiêu rồi“, Nils bĩu môi. „ Mang sang cho người ta thêm mấy tạ nắng trong khi bên này đã rực lửa rồi, thế mà bảo là mang may mắn à?“
„Chứ sao, nếu Ngân mang mưa sang thì chắc đã bị đuổi về ngay từ sân bay rồi“, tôi nói và giật tay áo Nils „ Xem kìa, anh chàng mặc áo trắng bên kia đường trông đẹp trai ghê“
„ Chúa ơi, miệng lúc nào cũng bảo lấy chồng Việt Nam mà sao cứ khen trai Tây hoài vậy“
„ Họ đẹp thì phải xem và ngắm chớ, có ai đánh thuế đâu.Vả lại không ngắm thì…phí quá, trai Đức đâu có đẹp như thế“, tôi cười tinh quái.
„ E hèm, định chọc ngoáy người khác đó hả?“
„ Ai thèm, nghĩ sao thì nói vậy chớ bộ“
„ Có người cũng rất đẹp đang đi cạnh Ngân đấy, vậy mà có thấy Ngân khen hay ngắm bao giờ đâu“
„ Có đấy chứ, ngắm mãi suốt mấy năm trung học nên giờ sinh ra chán, vả lại con trai vùng địa trung hải phải nói thật là có duyên hơn“
„ Cẩn thận kẻo bị lừa, không còn đường về lại Đức đâu nha“
„ Thì ở lại đây có Nils nuôi, lo gì“
„ Ngồi đó mà mơ“, anh chàng vừa nói vừa bĩu môi.

***

Những điệu múa Flammenco của các cô gái Tây Ban Nha làm tôi say mê đến nỗi không để ý là Nils đã tách ra khỏi tôi và đám đông tự bao giờ. Khi tôi quay lại định nói với anh chàng về cô gái mặc chiếc váy đỏ thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông lạ mặt đứng cạnh. Đảo mắt một vòng tôi thấy anh chàng đang đứng nói chuyện điện thoại cách chỗ tôi chừng 300m. Khi nhìn thấy tôi đang tiến lại gần, Nils vẫy tay ra hiệu, kế hoạch nghe trộm của tôi bị thất bại.
„ Lát nữa sẽ giới thiệu cho Ngân một anh chàng đẹp trai hạng nhất ở Sevilla“, Nils nhìn tôi cười bí hiểm.
„ Thế cơ á“, tôi giả vờ sáng mắt.
„ Ừ, đẹp trai dã man luôn“, nói rồi anh chàng ra hiệu cho tôi gỡ kính xuống. „ Lau kính dần đi là vừa, lát nữa nhìn cho rõ“.
Tôi gỡ cặp kính của mình xuống, lau lau chùi chùi, Nils trân trối đứng nhìn tôi như pho tượng rồi lầm bầm:
„ Đúng là Ngân có đôi mắt…dại trai thật“
„ Chỉnh lại một chút cho chuẩn nhé: May mà Ngân không dại…Nils“
„ Thôi, đeo kính vào đi, anh chàng đẹp trai tới rồi kìa“ Nils giục tôi khi thấy cậu bạn mình tiến lại gần. Họ chào nhau bằng tiếng Tây Ban Nha thân mật, khi tôi chuẩn bị nghĩ là mình là người đang bị cho ra rìa thì Nils gọi tên tôi. Anh bạn đẹp trai quay lại nhìn tôi và chào theo kiểu Tây Ban Nha thân thiện bằng cách hôn cả hai bên má. Vì không biết điều đó nên khi áp xong một bên má, tôi rụt trở lại để anh chàng bị hớ với cái má thứ hai với…không khí. Tôi đỏ mặt vì xấu hổ, Nils vội vàng giải thích cho tôi bằng tiếng Đức „ Ở Tây Ban Nha người ta chào nhau thân thiện bằng cách hôn cả hai má chứ không chỉ một má như ở bên Đức mình đâu, Nils quên chưa nói với Ngân“ rồi lại quay sang giải thích với anh chàng đẹp trai bằng tiếng Tây Ban Nha mà tôi chỉ hiểu lõm bõm được vài từ, đại loại như là „ cô ấy không biết….“. Tôi vừa tức, vừa buồn cười nhưng chẳng thể làm gì khác được. Giá như lúc đó có thể độn thổ xuống đất được thì có lẽ tôi cũng muốn độn thổ xuống cái xứ sở bò tót này lắm…
„ Sao, thấy bạn Nils đẹp trai không?“, Nils hỏi tôi khi cả hai trên đường về nhà.
„Uhm, cũng đẹp „ tôi ậm ừ
„ Sao có vẻ gượng gạo thế?“
„ Thì,..chưa đạt tiêu chuẩn như trong tưởng tượng của Ngân“
Nils phá lên cười, lần đầu tiên tôi nhận ra Nils có một nụ cười rất đẹp.
Chúng tôi dừng chân ở Plaza de Espana. Khung cảnh buổi đêm với tòa nhà dài 200 m trải dài hai bên chân tháp như một nửa bán cầu cùng những cây cầu trong ánh đèn mờ mờ ảo ảo đã tạo nên một bầu không khí thật sự yên bình và lãng mạn. Kiến trúc Art Nouveau hoành tráng theo hình vòng cung của quảng trường với những chạm trổ bằng sứ về từng thành phố lớn của Tây Ban Nha cho tôi biết thêm những đặc điểm thú vị của những miền đất này. Tôi chạy lên cây cầu làm dáng và bảo Nils chụp hình, anh chàng lắc đầu nguây nguậy “ xấu lắm”, “ tưởng dưới con mắt nhà nghề của nhiếp ảnh gia Nils Neumann thì quạ phải thành thiên nga chứ”. “ Ừ, nhưng không phải trong đêm nay…”

***

Nils lái xe đưa tôi ra sân bay nhưng suốt đoạn đường anh chàng không nói điều gì, chỉ đăm chiêu nhìn về phía trước. Tôi mọi ngày nhiều lời nhưng giờ nghĩ mãi cũng không biết nên nói gì. Mãi rồi tôi cũng cất lên được lời cảm ơn. “Nils phải cảm ơn Ngân mới đúng chứ vì đã dành thời gian qua thăm Nils”, tôi cười. Sau câu nói ấy cả hai chúng tôi lại rơi vào khoảng lặng cho đến khi chiếc xe của Nils đã dừng lại ở bãi đỗ xe của sân bay.
“Vali của Ngân vẫn còn nhẹ phết đấy, tiếc là không cua được anh chàng đẹp trai nào về nhỉ?”, Nils nháy mắt trêu tôi.
“ Còn chỗ cho Nils đấy, về không? Ngân cho đi ké mà không cần phải trả thêm tiền đâu”, tôi trả đũa lại cũng không vừa bằng và chen thêm cái giọng nửa đùa nửa thật. “ Về lại Đức đi..” nhưng hình như Nils không nghe thấy.
“ Ngân thật là tử tế. Vẫn một Dạ Kiều Ngân thủa nào”
Trong câu nói của Nils phảng phất một điều gì đó mà tôi chẳng thể gọi được thành tên.
“Sao nhìn Ngân kĩ vậy?”
“ Tranh thủ mấy phút còn lại ghi gương mặt Ngân vào bộ nhớ”
“ Trời, người ta nhớ cả đời chứ ai lại nhớ cái kiểu tranh thủ như vậy”
Nils cười, nhưng không còn là nụ cười giòn tan như lần Nils đón tôi ở sân bay một tuần về trước nữa. Tôi chìa hai má của mình ra và bảo Nils: “ Hôn tạm biệt Ngân đi, phải đúng kiểu Tây Ban Nha đấy nhé!”. Nils lại gần và ôm tôi vào lòng, thì thầm : “ Đến lúc nào thì Ngân mới hết vô tư đây?”. Tôi không nói gì, Nils đẩy nhẹ tôi về phía trước và đặt lên môi tôi một nụ hôn trong đôi mắt mở to và trợn tròn của tôi vì kinh ngạc.
“Nụ hôn của miền địa trung hải đấy à?”, tôi chữa thẹn cho cả hai bằng câu hỏi của mình.
“ Không, nụ hôn của một người yêu đơn phương đã từ lâu Ngân ạ”, câu trả lời thành thật của Nils khiến tôi thấy cổ họng mình đắng ngắt.
“Ngân vào làm thủ tục đi, sắp đến giờ bay rồi đó”, Nils giục tôi và xách vali của tôi về phía trước, giấu đôi mắt đỏ hoe ở phía sau.
“Ừ”, tôi nói khẽ, mỉm cười nhìn Nils rồi bước đi. Không một lần ngoái lại. Có thể một ngày nào đó Nils sẽ trở về hoặc có thể là không. Nhưng tôi biết mùi hương của nắng gió Tây Ban Nha sẽ còn theo mãi dấu chân tôi trong những giấc mơ về sau…
Hoàng Yến Anh

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Sewing Machine 3D


Mất khoảng 6; 7 tiếng gì đó trong 3 ngày để vẽ cái máy may công nghiệp. Lấy thước đo kích thước chính xác từng chi tiết trước khi vẽ, tuy nhiên cũng bỏ bớt nhiều phần vì . . . hơi phức tạp! :-P Thích nhất là cái mắt kiếng nằm hờ hững trên bàn máy! Kiểu dáng & màu sắc giống hệt kiếng cận mình đang đeo, khi đang may mà có ai gọi cũng bỏ kiếng ra & vứt chỏng chơ vậy đó, hehehe!
_ Các phần mềm dùng để vẽ cái Industrial Sewing Machine này là :
• dựng hình : 3D Max
• áp chất liệu & render : Maya
Pà con ai muốn design nội thất nhà (trước khi xây hoặc để sửa nhà cho đẹp) thì cứ kêu Biển nhá. Giá cả : 150k / phòng! Nói trước là Biển chỉ chuyên về nghệ thuật chứ KHÔNG chuyên về xây dựng nha, nhưng cũng có tìm hiểu chút ít về phong thủy! :-P
Địa chỉ liên lạc đã ghi rõ trên “bảng quảng cáo” to đùng phía trên blog’s banner rồi đó! ^_^





Photobucket








 
Photobucket


(designed by lovely dog
Mon. April 30th 2012
Nick YM : innova_landscruise

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2012

Gieo mầm tự kỷ?

Photobucket

Thấm mệt.
Nhìn từ vệ tinh of Google Maps, khoảng cách tính theo đường chim bay từ quận Phú Nhuận đến quận 7 cũng xa = từ PN đến quận 9 @_@ , nhưng tính theo đường người bay, ủa lộn, người chạy xe thì đường từ PN đến quận 9 tương đối dễ đi hơn.
Kinh nghiệm lái xe 2 bánh mới được có 2 năm nên rất hào hứng với chuyện “đi 1 ngày đàng học đủ thứ sàng khôn”, tuy nhiên vẫn chưa đạt trình độ “tay lái lụa” nên kết quả là bi giờ đang gõ keyboard = 2 bàn tay mỏi nhừ. Muốn than thở tí chút nhưng chẳng nói được với ai, đành ghi vào 1 nơi khá là hẻo lánh : lovely dog’s castle!!! Hồi đó mệt thì có thể than thở với okasan nhưng càng ngày càng thấy sao khó đối thoại quá. Haaiizzzz! Cái mình cần là những lời khích lệ & câu “Cố lên con, vất vả tí nhưng sau này con sẽ thành đạt & giàu có từ những gian nan bây giờ”. Nhưng 0, toàn là những câu kiểu như “Con vẫn chưa học được cách thích nghi, mai mốt làm sao ra đời được?!” hoặc “Đúng là Công chúa! Có tí xà bông mà cũng phồng tay! Da gì mỏng quá!”. . .
Gia đình là mái ấm chứ 0 phải chỉ là 1 nơi ở trọ khi ta tồn tại trên thế gian này, & để nó trở thành mái ấm thật sự thì cũng 0 khó lắm, nhưng xưa nay người ta vẫn 0 học được cách cư xử với người nhà thế nào để người nhà thật sự cảm nhận được sự ấm áp of gia đình. Bởi vậy càng ngày càng thấy mình trở nên nghiện blogs như thể đó là Second Life, là ngôi nhà thứ 2 nơi mà sự cô độc vẫn tồn tại nhưng có vẻ cường độ ít hơn ngoài đời thực. •••• Lúc nào cũng gồng mình giành lấy mọi việc nặng đáng ra phải do bàn tay đàn ông trong nhà, lúc nhà cũng phớt đời & phát biểu những câu lạnh lẽo vô tình, dường như điều đó đã khiến mọi người xung quanh quên mất mình vẫn là 1 đứa con gái. Nhưng nếu 0 mạnh mẽ như vậy, nếu cứ để mặc cho cái bản chất yếu đuối phát triển & rồi bị tổn thương bởi những thứ tồi tệ thì mình cũng 0 chịu nổi. Nhưng mình sẽ 0 kêu gào những câu thảm hại như “Ai cứu tui dzới !” hay “Tui phải làm sao đây?” nữa đâu. Không cần nữa. Vì đâu ích lợi gì khi gửi tâm sự cho hư không _ bản thân mình còn 0 biết làm cách nào để giúp mình thì đâu hy vọng người dưng giúp mình được.
Dù sao cũng có chút tiến bộ là đã xóa nick & hoàn toàn cắt liên lạc với 1 người Biển đã – vẫn còn thích (từ chuyên môn gọi là “iu”, từ bình dân gọi là “mến thương”)!!!  Ai phê phán mình bạc bẽo hay vô tình thì mình nhận. Quan Âm có câu “Thà người phụ mình chứ mình không bao giờ phụ người”, nhưng Biển (chẳng vui vẻ gì) để rút ra câu riêng of mình “Thà mình tàn nhẫn với người trước còn hơn để người tàn nhẫn với mình, mà căn nguyên lại do sự ngu ngốc of mình nữa chứ!”. Chẹp, mà bonus thêm là câu tuyên ngôn tự kỷ ấy CHỈ DÀNH CHO lĩnh vực tình củm thôi nhá!
Đến đây, nếu pà con hứng thú thì R_Click vào link nhạc dưới / chọn “Open this link in New Tab” để vừa đọc tiếp vừa nghe nhạc khúc đầy hoài niệm _ gợi nhớ khoảng thời gian ngây ngô vui vẻ khi học chung với kẻ mà Biển đã xóa nick & cắt liên lạc ^.^
♥ M – Princess Princess

Gần đây thức đến đau mắt đọc blog Trang Hạ, cực kỳ lăn tăn với 1 bài viết of chị ấy. Dẫn link ra đây cho pà con đọc :
Hì, dường như Biển mới twenty-four nhưng đã đặt ra những tiêu chuẩn về đàn ông khó khăn gấp mấy lần những phụ nữ forty. Bài viết hay, đánh trúng tâm lý đại đa số nữ giới hiện đại, nhưng làm thế nào mình có thể chắc chắn người đàn ông mà mình đã – không – từ - chối (cậu trai ấu trĩ of tuổi đôi mươi / người thanh niên 30 tuổi chật vật kiếm sống, lập thân lập nghiệp / người đàn ông lý tưởng of tuổi 40) đó sẽ KHÔNG THAY LÒNG khi thời gian trôi đi? ____ Ngoài ra, tại sao những cô gái trong lứa tuổi đôi mươi, với thể trạng yếu đuối & bộ não có dung tích nhỏ hơn, vẫn cố gắng trau dồi được cả hình thức bên ngoài lẫn kiến thức bên trong, trong khi đàn ông đồng trang lứa lại bị “chê” là ấu trĩ & nhạt nhẽo? Chẳng lẽ phụ nữ chỉ mất 5 năm để
• thiết kế được giao diện web & nội thất nhà
• thuyết phục được khách hàng giao dịch với cty
• biết phân biệt carrot TQ với carrot Đà Lạt ngoài chợ
• biết cách cột bao rác sao cho vén khéo & đổ rác đúng ngày
• vân vân vân vân vân. . . . .
 còn đàn ông mất đến 20 năm mà vẫn chưa làm hết được những việc kể trên??? Phụ nữ đã nỗ lực đến thế thì họ có quyền ao ước người đàn ông lý tưởng chứ. 1 trong những đặc tính vốn có of phái đẹp là “cầu toàn”, càng học cao biết nhiều, họ càng đòi hỏi những tiêu chuẩn cao hơn, 0 phải Khó Có Thể mà là Không Thể bắt họ chấp nhận hẹn hò yêu đương với những anh chàng “đãng trí, nghèo và luộm thuộm, xấu trai, đi xe cũ, nghiện thuốc lá nặng, chẳng biết gì về phim ảnh và ca sĩ đang lên”. Tự thân phụ nữ đã Không Thích thì 0 bắt họ làm theo logic được! Tình yêu là do hormone điều khiển! Đàn ông đẹp trai khỏe mạnh chứng tỏ là có bộ gene tốt; đàn ông giàu có chứng tỏ tiềm lực kinh tế tốt, có thể chăm sóc cho bản thân phụ nữ & những đứa con of họ trong tương lai _ nên thật sự dù có hoàn toàn đồng ý với bài viết of chị Trang Hạ, phụ nữ (nói chung) vẫn sẽ khổ sở 0 hiểu được vì sao mình vẫn KHÔNG Thích được đàn ông tồi tàn, dù rất có khả năng đàn ông tồi tàn ấy sau này sẽ làm việc cho Google, mặc đồ van Laack & ngồi ghế sau xe Grandis!!!
(Bởi thế, Biển vẫn sẽ chờ đợi để gặp & yêu = cả tính mạng mình 1 chàng Vương tử “đẹp trai, vừa đa tình, vừa chung tình, vừa yêu tha thiết cô bạn gái, vừa tài giỏi thành đạt, vừa sẵn sàng xả thân để làm vừa lòng cô bạn gái”, nói túm lại là giống 95% với những điều Biển đã viết trong bài viết “Người yêu lý tưởng” _ có lẽ sẽ post lại trên castle này trong tương lai gần! Hahaha, “tôi ơi đừng tuyệt vọng”!!! Thứ gì rồi cũng sẽ qua đi, nhưng tình yêu đích thực & vĩnh cửu sẽ tồn tại mãi mãi).
Nhưng dù sao, nghĩ gì & làm gì vẫn là quyền riêng tư & tùy thuộc vào quan niệm sống of từng người, nên Biển tuy 0 phải fan cuồng nhưng vẫn là độc giả âm thầm of chị Trang Hạ ^_^
Thế đấy, giờ mình đi may đồ. Ai cần may đồ thì réo mình nhé, bảo đảm đường kim mũi chỉ cẩn thận, giao đồ đúng hẹn, nhất là tiền công 0 mắc đâu, 1 bộ 1 nén vàng là đủ =)) =)) =))
Bàn tay nhỏ bé of ta ơi, hãy giúp ta thay đổi chính mình, để sau đó, chúng ta có thể cùng thay đổi thế giới !!!!!
(written by lovely dog
Sunday April 22nd 2012
Nick YM : innova_landscruise
. . . sáng nay có người cười vì mình. . . )
Photobucket