lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

7.7.2017

Hôm nay nàng dành cả buổi trưa để cắt xấp vải 2m2 thành 1 áo đầm mặc ngoài có nơ dài sau lưng, 1 sleeping dress, 1 áo kiểu đơn giản nhất, còn dư được 2 mảnh quần. After dinner, nàng dành thêm hơn 1 tiếng rưỡi và may gần xong áo kiểu. Do không muốn force herself a lot nên nàng đã nghỉ tay và chuyển sang viết vài điều tản mạn lên blog.

Đã 2 buổi tối, nàng có thể bỏ cả sở thích xem phim để tìm và tải về các bản nhạc – hầu hết là English – trong vòng 40 năm trở lại. Nàng nghe và ngạc nhiên và chất giọng VÔ CÙNG ẤM ÁP của các boybands như MLTR, Modern Talking, Joy, O-Zone, Five, Westlife… Ngẫm đi ngẫm lại, tuy chỉ biết 1 thứ tiếng Việt nhưng nàng có hứng thú với âm nhạc trong  các thứ tiếng English, Japanese, Korean, Chinese, Spanish, Romanian, tổng cộng nàng có thể nghe nhạc trong 7 thứ tiếng. Âm nhạc đúng là ngôn ngữ không biên giới. Dù không hiểu mình đang nghe gì nhưng nàng vẫn thấy rạo rực!

Tất nhiên là nàng đã chép hết tất cả vào telefonino nhỏ xinh và nghe tới nghe lui cả khi làm bếp lẫn khi may đồ. Bật nhạc sôi động khi đạp máy may thật là 1 cao kiến, có thể may đến quên mệt (thật ra vẫn mệt nên đã ngừng may để gõ những dòng này). Cách đây chục năm, chắc chắn nàng sẽ mê (thật sự phải dùng từ “mê”) vài anh chàng trong những boybands đó, nhưng mấy nay khi xem các music video clips, nhìn những nam ca sĩ (đã từng) trẻ tuổi phong độ với chất giọng truyền thẳng vào tim, nàng chỉ dừng ở việc nghe lâu 1 chút và google tên những người đó mà thôi. Hầu hết họ đã già, tóc 2 màu, nếu gặp phải gọi bằng Uncle rồi.Thời gian chẳng bỏ qua cho ai, có phải vì vậy mà xưa nay nhiều người mơ ước sự bất tử. Nói chung, niềm ham sống và sự quyến rũ lẫn nhau chỉ tồn tại khi người ta còn trẻ. TRẺ ở đây là nói về độ tuổi và sức khỏe của cơ thể, nhưng không loại trừ 1 số trường hợp tuy có tuổi nhưng tâm hồn vẫn trẻ trung. Sự trẻ trung của tâm hồn là rất đáng quý và cần có.

Hồi trước, nàng rất ghét bài “Căn nhà màu tím” dù Đan Nguyên hát rất hay. Nàng ghét nó vì 1 câu trong bài. Nàng cũng từ rất thích chuyển sang ghét bài “Mùa đông của anh” vì tác giả kêu nữ nhân là “yêu đi, nếm thử thương đau khi hạnh phúc qua mau”. Thể loại nam nhân nào lại kêu phụ nữ nếm thử thương đau? Trong 1 truyện ngắn lãng mạn nào đó nàng từng đọc khi còn “trẻ”, viết rằng Thượng Đế tạo ra đàn ông có đôi tay ấm và bờ vai rộng để có thể ôm và lau nước mắt khi phụ nữ khóc, giờ nghĩ lại liệu có bao nhiêu đàn ông bằng lòng với chuyện lau nước mắt cho phụ nữ. Quên đi, phụ nữ nếu có khóc thì cứ cắn răng im lặng mà khóc 1 mình, dùng gối lau mắt và dùng chó mèo để lấy lại nụ cười cho mình.

Nàng cũng ghét “Niệm khúc cuối”, cũng không thích nghe “Woman in love” vì nó quá ủy mị. Nhưng sau khi đọc quyển “Sex at dawn” cộng với ngâm kíu khá nhiều về tâm lý tiến hóa của loài người, nàng đã hiểu thấu đáo lý do con người bị ám ảnh bởi tình yêu và tình dục, nên nàng nghĩ không cần ghét những bài hát đó nữa. Thậm chí những bài hát đó được rất nhiều người ưa thích vì chúng phản ánh rõ rệt và trung thực những nhu cầu, ước muốn, mơ mộng của họ.

Nàng nhận xét là dường như có 1 số phụ nữ thích kể lể (chưa nói là khoe khoang) về tình sử của bản thân, dù họ là quý cô độc thân xinh đẹp hay là phụ nữ đã có chồng con. Theo hiểu biết của nàng, khoe như vậy là muốn chứng tỏ sức thu hút của bản thân đối với nam nhân. Điều này về mặt tự nhiên thì có lợi cho duy trì nòi giống, nhưng khoe với nữ nhân khác thì đâu có tác dụng gì. Đối tượng nghe phải là đàn ông trong độ tuổi còn sinh sản tốt thì người phụ nữ muốn khoe mới đạt được mục đích. Chậc, nói chuyện thuần túy khoa học nghe rất ghê và phũ phàng vậy đó.

Trớ trêu thay, người như nàng mà cũng có chuyện để khoe, nên nàng sẽ khoe ở đây, ít người đọc được và ko có tác dụng gì haha. Tuy lúc nhỏ nàng tròn vo như màn thầu và tính cách lạnh như thùng kem, nhưng nàng nhớ rõ từ tiểu học đến cấp 2, không phải là nàng không có người để ý. Điều khiến nàng nhớ và tự hào là những người để ý nàng vốn là phần tử xuất sắc trong môi trường học đường đó. Nàng luôn nhớ về tuổi thơ của mình như là quãng thời gian ngu ngốc, thô kệch, đáng xấu hổ và không hề muốn lặp lại, nhưng những gì ngọt ngào và thơ mộng như trong truyện teen thì đều có. Trên hành lang tan học của năm lớp 7 có 1 bàn tay cố ý chạm vào tay nàng. Trong lớp học thêm Lý năm lớp 8, có người ngồi sau, cố tình chồm lên phía trước để giải thích bài Lý cho nàng với thái độ dịu dàng nhất. Trên bàn gỗ của năm lớp 9 có những dòng thơ về ngôn ngữ loài hoa viết bằng bút nhũ. Những ánh mắt thăm thẳm nhìn theo trong cơn mưa hè, đuôi tóc cột nơ hồng và nụ cười ngây thơ tỏa sáng, tuy không bao giờ muốn trở lại thời thơ ấu ngốc nghếch nữa, nhưng ít ra khi nhớ lại, nàng vẫn có chút gì đó để cười. Tất cả những người đó có lẽ bây giờ đã có vợ con và tiến rất xa trên con đường sự nghiệp. Nghĩ lại, đối với sự ngốc nghếch nồng nhiệt của nàng thuở nhỏ, dù có đáp lại hay không thì tất cả họ đã rất tử tế lịch sự với nàng. Nhưng nàng chẳng nói cảm ơn đâu haha. Có lẽ sau này chín chắn hơn thì nàng sẽ gửi lời cảm ơn theo gió đến cho họ.

Mà tại sao từ chuyện may đồ lại bắt sang chuyện quá khứ thế??? Xấp vải nàng đang may quả thật là 1 xấp vải đẹp, dù nó chỉ có 2 màu trắng và xanh đen, hoa văn cũng đơn giản. Khi nhìn nó, mẫu thân nàng nói “Mẹ không thích vải có hoa văn hình tròn”. (Thật ra nếu không may dọc mà may ngang thì nhìn nó sẽ bớt tròn và khiến người mặc thon thả hơn). Nàng trả lời “Con may xong mẹ sẽ thấy rất đẹp”. Đến giờ chưa may xong 130% mà đã thấy rất đẹp rồi, bảo đảm may xong mặc ra đường là có thể ngạo kiều.

Gần đây, nàng ra hàng vải trên tầng 1 của chợ nhỏ gần nhà và hốt được 4 xấp vải xanh đẹp lộng lẫy. Trong mắt nàng thì chúng nó đẹp, còn người khác nghĩ sao thì kệ, nhưng đã may được 2 áo đầm mặc ra đường, lần nào cũng được nhìn như kỳ quan thế giới, thậm chí có người hỏi đi đâu mà mặc đồ đẹp vậy. Họ không biết đó chỉ là vải thun 50,000VND/m và tự cắt may không cần vắt sổ. Xưa nay người đẹp vì lụa chứ ít khi lụa đẹp vì người, nhưng dù là vải rẻ tiền nhưng biết chọn thứ thích hợp với mình + may theo kiểu mặc vào tôn dáng + đường kim mũi chỉ cẩn thận + phong thái tự tin khi mặc = sẽ khiến người khác cảm nhận được khí chất khác biệt (chứ không phải khác thường) của người mặc. Từ câu nói “Your bake is you attitude” của 1 chị thợ bánh nổi tiếng, có thể đổi thành “Your work is your attitude”, và khi nghĩ đến câu nói đó thì tự dưng nàng buộc mình phải tập trung hơn trong mọi việc đang làm. Mindfulness thật sự là 1 điều tốt, nên thực hành.

Sau khi bé mèo Cinderella bất hạnh qua đời vì vết lở loét không lành, hôm nay có người đã đem đến 1 bé mèo non mới, trắng ít đen nhiều, mượt mà tròn trĩnh theo kiểu được chăm kỹ. Hiện nó đang nằm lăn lóc ở chỗ để chân trên chiếc Mưa màu Xanh của nàng. Thỉnh thoảng đi chợ, nàng nhìn / nghe thấy mèo con kêu gào dưới gầm cầu thang chợ. Mèo hoang ngoài chợ tuy sống ở nơi đầy thức ăn nhưng lại là những đứa đói khát khổ sở nhất. Sinh mệnh nào cũng đáng quý, cũng đáng sống, nhưng có những sinh mệnh sống không bằng chết..

Dạo này tâm trạng oán hận của nàng hình như đã tan hết. Mấy nay may được đồ đẹp, nàng bâng khuâng nghĩ không biết bao giờ có thể mặc chúng cho Chị nhìn. Nàng đã hứa với những đôi boots mới rằng sẽ xài chúng thật kỹ lưỡng để chúng có tuổi thọ thật lâu, và sẽ có ngày nàng để chúng được bước đi trên vùng đất xanh ngát mơ ước đó. Giờ đây nàng cũng thì thầm với các áo đẹp tự may rằng sẽ mặc chúng thật kỹ lưỡng, sẽ có ngày nàng xếp chúng vào valy kéo và đưa chúng đến vùng đất ước mơ xanh ngát đó. Sống mà không có hy vọng thì còn tệ hơn đã chết, nhưng hy vọng thật rất mệt mỏi, vì trong chữ Nhẫn có bộ Đao mà, nên hy vọng rất mệt mỏi.

Nàng đang thích nghe bài hát La La Love On My Mind. Ngày mai nàng sẽ tiếp tục mặc áo đầm đẹp tự may đi chợ và nhận lấy vài ánh mắt ngưỡng mộ. Cuộc sống tuy ngắn ngủi nhưng vẫn phải có mục đích sống, và nàng nghĩ mục đích sống của mình là làm cho bản thân và các sinh mệnh khác được hạnh phúc, được mỉm cười và không phải hối tiếc điều gì khi đi qua cuộc đời này.

(Sea, 7-7-2017)

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

12.5.7102

M mới hỏi tôi có muốn tối nay đi nhà sách ko, tôi thích gì M sẽ tặng tôi thứ đó, nhất là các món đồ gốm xinh xắn mà lần nào tôi cũng mê mẩn ngắm nghía, nhưng tôi đã từ chối.

Tự dưng khi viết thì thật muốn khóc. Nghĩ thật buồn, điều tôi thích và muốn, ko cần đi nhà sách, ko cần mua bằng tiền. Tôi chỉ muốn có thể mời Chị đến nhà ăn bữa sinh nhật thanh đạm, có vài tiếng trò chuyện với nhau, cùng cười với nhau là đủ. Tôi ko cần, ko muốn gì khác.

Điều buồn hơn nữa là ngay cả việc nói ra điều mình muốn, tôi cũng ko thể, vì 2 người cần phải nghe lại là 2 người ko muốn nghe.

Hồi đó, tôi hay nói đùa rằng năm sinh của mình là 1988, năm mất là 2018. Liệu có nên mong lời nói đùa ấy trở thành sự thật ko nhỉ.

Cuộc sống có thể ngắn ngủi cũng được, miễn là phải ko tiếc giây phút nào. Mà tôi, với tất cả những sự cấm đoán này, tôi nghĩ rằng khi mình được tự do làm điều mình muốn, ko biết lúc ấy tôi có còn sức khỏe và nhiệt huyết ko nữa.

Dẹp phức cái gì gọi là tiệc sinh nhật đi, thậm chí đến 1 cái bánh bông lan đàng hoàng tử tế cho chính mình, tôi cũng ko muốn làm. Có gì vui đâu mà ăn bánh?

Tự dưng nhớ đến chiếc bánh BreadTalk Chị tặng tôi vào sinh nhật 2014, tôi đã ăn hết nó 1 mình trong vòng 1 tuần, mỗi ngày đều nhịn cơm chiều để ăn bánh. Lúc đó, ko phải tôi quá tham ăn (dù thật sự nó rất ngon), mà là tôi muốn 1 mình nhận hết tình cảm của Chị. Nhận 1 tình cảm to lớn và ngọt ngào như vậy, thật sự rất hạnh phúc đó. Chị ơi, cảm ơn Chị..

Chúc tôi từ nay trở đi có thể vui vẻ, cười nhiều hơn tất cả các năm trước đây trong đời, và ko bao giờ hối hận vì bất cứ điều gì mình làm.


(Sea, 12-5-2017)

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

11.5.7102

Sau nhiều ngày đầy hứng thú với những thứ mới mẻ (trang sức dây đồng tự làm, may áo đầm thun ko cần nẹp áo, nấu những món mà-bản-thân-cho-là-ngon, lái xe đi Q7 thường xuyên…) thì sáng nay lại xảy ra chuyện với M. M lại phê phán rằng tôi nhìn M cứ như nhìn kẻ thù. Thật ra, tôi biết vẻ mặt mình khi cười và khi ko cười rất khác nhau. Tôi hiểu rõ rằng giọng điệu của mình khi dịu dàng và khi ko dịu dàng rất khác nhau. Nhưng tôi vẫn chưa thể vượt qua được cảm giác oán giận thỉnh thoảng lại trỗi dậy. Cuộc sống ngắn ngủi này là của tôi, ít ra tôi muốn sống như thế nào mà tôi thấy là có ý nghĩa nhất, chứ ko bị trói buộc trong những thứ ngục tù CHẾT TIỆT có tên là định kiến, văn hóa, tôn giáo, hay chỉ là suy nghĩ lối mòn của người khác, những người cho rằng họ có quyền trên tôi.

Chị khuyên tôi rằng ba mẹ tôi đã lớn tuổi, đừng nói ra những điều mà tôi muốn nói, họ sẽ ko chịu nổi cú shock. Nhưng tôi ko muốn mình cứ mãi sống trong chịu đựng và tự dối mình dối người như thế này. Tôi ko làm gì sai, tại sao tôi phải chịu đựng như thế này? Nếu ko thể cùng chung sống dưới 1 bầu trời, hay nói trong phạm vi nhỏ hơn là sống dưới 1 mái nhà, thì cách hợp lý nhất là 1 trong 2 bên hãy ra đi, vậy thì hãy để tôi đi.


Có ai đó, làm ơn hãy nắm tay tôi và kéo tôi ra khỏi tất cả những chuyện này đi, làm ơn…

Chủ Nhật, 16 tháng 4, 2017

Tản mạn về "Sex at Dawn"

Tuy đặt ra cho bản thân mục tiêu đọc 1 quyển sách mỗi tuần, nhưng với cuốn Tình Dục Thuở Hồng Hoang thì thật sự ko thể hoàn thành mục tiêu đó. Cũng giống như các quyển The Definite Book about Body Language hoặc Why Men Want Sex and Women Need Love, quyển Sex at Dawn là 1 quyển sách nghiên cứu, khoa học rất khó đọc và đáng đọc, ko phải loại dâm thư có thể xem lướt rồi bỏ. Có những quyển sách dù đọc đi đọc lại nhiều lần, ta vẫn ngộ ra những điều mới mẻ mỗi lần đọc lại.

Mục đích của bài viết này ko phải là bình luận về cuốn Tình Dục Thuở Hồng Hoang. Mục đích của bài viết này là để bày tỏ sự tâm đắc đối với quyển sách, kể lể 1 chút về những gì Biển đã thấu triệt được. Có thể nhiều thông tin riêng tư về Biển sẽ được tiết lộ, nhưng nếu người đọc đã là người rất thân thì ko có gì phải lo, còn nếu người đọc xa lạ thì sẽ ko biết Biển là ai, cũng ko có gì phải lo luôn.

Đọc cùng lúc 2 quyển, Tình Dục Thuở Hồng Hoang và “Hiểu về đồng tính, lưỡng tính và chuyển giới”. Tự dưng trả lời được rất nhiều câu hỏi về bản thân. Sẽ thông qua việc trả lời những câu hỏi về bản thân để nói lên những gì đã lĩnh hội được sau khi đọc 2 quyển sách đó cùng lúc nhé.

Suốt 1 thời gian khá dài từ tuổi teen đến khi đi làm, Biển nghĩ là mình bất thường khi dường như bị 1 sự lôi kéo cực mạnh từ phía nam nhân, tức là Biển ko thể ngừng chú ý tìm kiếm 1 đối tượng thích hợp theo những tiêu chuẩn của bản thân, và thường xuyên thất vọng khi ko được đáp trả lại. Hơn 10 năm trời, Biển cho rằng mình là 1 đứa con gái bất thường và đáng xấu hổ, giờ Biển đã hiểu đó chỉ là có ham muốn cao. Với bản chất sống nội tâm, trí tưởng tượng cao, suy nghĩ nhiều, khao khát tình cảm và bị kiềm giữ gắt gao ở nhà, ham muốn đó ko được thỏa mãn 1 cách hợp lý, tốt cho sức khỏe thể lý và tinh thần, mà bị kiềm chế, nên Biển mới có cảm giác bất thường và vô vọng như thế. __ 1 trong những lý do khiến Biển bỏ học ĐH chỉ sau 5 tuần, Biển thường giải thích với người khác rằng “quãng thời gian đó quá cô độc”. Giờ thì Biển đã hiểu chẳng qua ko có ai chỉ dẫn cho Biển làm cách nào thỏa hiệp với chính mình và phải sống thế nào để đạt được điều mình muốn, dù những điều Biển muốn ngay lúc đó chỉ là có 1 người yêu, có vài người bạn, và tiếp thu tốt các môn học ở ĐH – vốn quá xa lạ với 1 đứa mà 12 năm đều đạt học sinh giỏi như Biển.

Giờ quan sát xung quanh, Biển nhận thấy dường như ham muốn của mình thời cách đây chục năm, nó mạnh mẽ như của 1 tên con trai mới lớn chứ ko phải như của 1 thiếu nữ. Uh thì đúng là ko được kết luận thiếu nữ / phụ nữ thì nên ham muốn như thế nào và bao nhiêu là đủ, nhưng so với các bạn đồng trang lứa thì Biển quả thật hơi khác người. Rất may, Biển đã hiểu sự khác người đó ko phải tội lỗi, và cũng ko còn tự dằn vặt, tự tát vào mặt khi nghĩ đến những ngốc nghếch thời trẻ của mình nữa.

Nói về ham muốn giữa con người với nhau, về lý do tại sao phụ nữ và đàn ông từ thời cận đại đến hiện đại (ko bàn đến thời cổ đại, vì thời đó quan hệ giữa 2 giới diễn ra rất khác) vẫn luôn gặp rất nhiều vấn đề trong chuyện kết đôi, thì phải dẫn đến lịch sử tiến hóa của loài người. Í mà như vậy nghĩa là Biển vô tình đã đồng ý với thuyết “con người tiến hóa từ loài khỉ”, điều mà chắc chắn papa nói riêng và Thiên Chúa giáo nói chung sẽ kết luận là báng bổ thần thánh. Trở lại vấn đề, lịch sử tiến hóa của loài người đã diễn ra từ nhiều triệu năm trước, trong khi loài người mới chuyển từ săn bắt hái lượm sang trồng trọt từ vài ngàn năm nay. Bản năng nhiều triệu năm nhoáng 1 cái bị khép vào các lề thói xã hội vài ngàn năm, đó là lý do tại sao loài người vẫn chưa (và chắc là sẽ ko) thể thích nghi được với thứ “tình yêu” 1 vợ 1 chồng, hoặc có thể gọi là kiểu phối ngẫu chỉ với 1 đối tượng duy nhất.

Để Biển cố gắng giải thích đơn giản và ngắn gọn nhất nha, chứ quyển Tình Dục Thuở Hồng Hoang thì rất dày, nếu viện dẫn hết nội dung trong sách thì Biển ko có sức để viết!

Khi sống như các cộng đồng săn bắt hái lượm (tức là KHÔNG trồng trọt), loài người sống theo chế độ mẫu hệ, theo từng nhóm nhỏ, chia đều thức ăn tìm được cho nhau, ko sở hữu tài sản gì, ko theo chế độ 1 vợ 1 chồng mà nữ giới sẽ kết đôi với (rất) nhiều đàn ông khác nhau để duy trì và phát triển nguồn gene tốt cho loài người. Dĩ nhiên họ ko biết việc làm đó của họ gọi là “duy trì nguồn gene tốt”, họ chỉ làm thế vì nghĩ khi giao phối với người đàn ông khỏe mạnh nhất, thông minh nhất, hát hay nhất, đi săn giỏi nhất… thì đứa con của họ sẽ thừa hưởng tất cả những đặc tính đó. Những người đàn ông đó ko coi trọng chuyện ai là cha của đứa trẻ, tất cả họ đều cùng nhau chăm sóc đứa trẻ, đều biết ơn vì đứa trẻ còn có những người cha khác, vì lỡ 1 trong số họ qua đời thì họ sẽ yên tâm rằng đứa trẻ sẽ ko bị bơ vơ.

Biển chưa đọc quyển sách đủ kỹ để có thể kể lại rằng kiểu kết đôi với nhiều người như vậy có đem lại kết quả tốt như mong muốn hay ko, nhưng cứ nhìn vào những cộng đồng người được duy trì khỏe mạnh, tiến hóa qua các thời đại, thì sẽ biết nó có kết quả tốt hay ko. Có nhiều tài liệu học thuật viết rằng, & cũng khiến nhiều người tin rằng người tiền sử thường chết sớm ở khoảng tuổi 37. Thật ra ko phải Tất Cả người tiền sử đều lùn và chết sớm. Vì việc giữ gìn vệ sinh chưa được biết đến nên thai nhi và sản phụ thường mất mạng, và người trưởng thành thì chết sớm do gặp nguy hiểm bởi thú dữ, nhưng những ai sống sót qua những khó khăn đó thì sẽ sống khỏe mạnh và sống lâu.

Khi chuyển từ săn bắt hái lượm sang trồng trọt, con người đã bắt đầu sở hữu đất đai, vườn tược, gia súc, và lúc đó phụ nữ - với khả năng sinh đẻ của mình – với sức lao động kém hơn đã trở thành 1 trong những tài sản sở hữu của đàn ông. Ko còn chuyện kết đôi với nhiều nam nhân để duy trì nguồn gene tốt nữa. Vì khả năng sinh sản quý giá của mình, phụ nữ đã bị tước mất sự bình đẳng và sự coi trọng như trong chế độ mẫu hệ, và vô tình đã trở thành phái yếu, bị lệ thuộc vào đàn ông. Ko thể kết đôi với nhiều người tức là chỉ có thể kết đôi với 1 người, và đó là chế độ 1 vợ 1 chồng.

Viết đến đây, tự dưng Biển nghĩ cuộc “Giải phóng phụ nữ” thật ra chỉ là tái diễn lại những gì đã diễn ra từ xa xưa, đem đến cho phụ nữ quyền bình đẳng trong xã hội loài người, được tự do phát triển tài năng hoặc tự do thể hiện / thỏa mãn khao khát tình dục của bản thân mà thôi. Mà thứ gì thuộc về bản năng tự nhiên thì ko ai có quyền thóa mạ dè bỉu hoặc cho rằng đúng hay sai. Đúng hay sai chẳng qua được hình thành trong đầu mỗi người trong bối cảnh xã hội / văn hóa / giáo dục / tôn giáo… mà người đó lớn lên và lĩnh hội được.

Hic, bắt đầu mệt rồi, thôi trở lại với những câu hỏi về bản thân. Rốt cuộc thì Biển là dị tính hay yêu nữ, và sẽ phải làm sao với cuộc đời mình? __ Biển sẽ trả lời theo hiểu biết và trải nghiệm của bản thân, còn đúng hay sai thì phải nhờ chuyên gia đánh giá.

Giới tính sinh học (sex) và giới (gender): Nữ (Female)
Nhận dạng giới (Gender identity): Nữ
Hành vi giới (Gender expression): Nữ
Thiên hướng tính dục (Sexual orientation): Chủ yếu đồng tính luyến ái, chỉ đôi khi dị tính luyến ái

Thiên hướng tính dục có tính chất ổn định, những điều Biển tự kết luận ở trên (Chủ yếu đồng tính luyến ái, chỉ đôi khi dị tính luyến ái) là mức số 5 xét theo thước đo Kinsey. Hiện nay thước đo này ko còn “đáp ứng được tính chính xác mà khoa học yêu cầu” (trích lời trong sách), nhưng Biển vẫn dùng nó vì thấy nó có vẻ đúng với bản thân mình.

Trước 2012, Biển hoàn toàn là dị tính luyến ái (chỉ quan tâm đến nam nhân). Nếu nói chắc cú như vậy thì tại sao năm 16 tuổi Biển lại có rung động rất kỳ lạ với 1 chị lớp trên nhỉ????? Đến 2012, vì nhiều lần ko được nam nhân đáp trả tình cảm, Biển đã vì điều này mà quyết định sẽ chuyển sang thích – yêu nữ nhân, và cũng mất lòng tin vào Thiên Chúa giáo, vì những lời cầu nguyện của Biển dường như rơi xuống đáy vực mà ko có bất kỳ đáp trả nào. Gọi là “chuyển sang yêu thích nữ nhân” nghe có vẻ nông nổi hời hợt, nhưng Biển đã làm điều đó với tất cả sự chân thành và nghiêm túc. Vì nghĩ rằng yêu nữ nhân thì sẽ ko đối mặt với tất cả những vấn đề rắc rối như khi yêu thích nam nhân, Biển đã thả lỏng trái tim mình, dùng 1300% tình cảm để yêu nữ nhân đầu tiên mà Biển “tìm” được, chính vì vậy khi chuyện ko thành, coi như lần đầu Biển thất tình tồi tệ nhất là đối với nữ nhân.

Cho nên, Biển ko phải lesbian bẩm sinh, mà là trở thành lesbian do hoàn cảnh sống đưa đẩy. Nhưng, trong thời gian khẳng định mình đã là lesbian, thì Biển phát hiện ra mình vẫn có thể chú ý đến nam nhân, nhưng chỉ những cá nhân đặc biệt nào đó. Vì vậy, khi biết được thước đo Kinsey, Biển đã tìm hiểu và thấy mình ở vào mức 5. Nhưng mà, dù có là bisexual chăng nữa, Biển đã hứa với Chị rằng sẽ ko bao giờ để bất kỳ nam nhân nào tiếp cận mình, thì Biển sẽ giữ lời hứa. Chưa nói đến chuyện xã hội đều cho rằng tình cảm đồng giới rất mong manh và đơn thuần vì dục vọng, Biển nghĩ khó khăn đối với người trong cuộc là họ phải hiểu được các khao khát của mình, và biết cách xử lý chúng sao cho có tình có nghĩa, đúng với nguyên tắc, giá trị và lòng tự trọng của bản thân. Cuốn Sex at Dawn đã giúp Biển hiểu được lý do / nguồn gốc của những khao khát của bản thân, tuy cuốn sách ko đưa ra giải pháp (có cuốn sách nào / người nào đưa ra được giải pháp cho mọi chuyện đâu) nhưng Biển cho rằng hiểu được chính mình là tốt lắm rồi, giải pháp thì cứ follow your heart (thực chất là follow what I want) và làm những gì mình cho là đúng, tạm thời cứ vậy đi.

Ôi mệt, hình như mình đã gõ hơn 1 tiếng. Chị ơi, em nghĩ đến Chị. Em đã giải tỏa được khá nhiều điều trong những băn khoăn của mình. Em từng nói câu này rồi nhưng giờ em nhắc lại nha: Dù em đã đối xử hoặc yêu ai khác bằng tất cả sự ngây thơ của em, thì bây giờ em sẽ yêu Chị bằng tất cả sự trưởng thành của em. Em biết là mình chẳng trưởng thành bao nhiêu, nhưng Chị có đồng ý không? ^_^


(Sea, 16-4-2017)

Thứ Năm, 13 tháng 4, 2017

13.4.2017


Hôm nay lại là ngày 13 nhưng ko phải thứ sáu. Thứ sáu 13 vốn là ngày hên của mình, nhưng sao cứ liên tiếp gặp xui vào ngày đó (ko hiểu nổi luôn) nên bây giờ sinh ra e dè, kiêng kỵ, hễ nghe nói đến ngày 13 là hơi lăn tăn, dù chỉ 1 tháng nữa là đến ngày 13/5 đặc biệt rồi.

Tuy tham gia nhiều diễn đàn bếp bánh nhưng chưa bao giờ post hình khoe thành quả trên đó. Ko hiểu sao mình có tư tưởng rằng khoe hình lên đó thực chất là khoe bản thân (thấy tui giỏi chưa, tui làm được đẹp ngon như vầy nè), mà chuyện khoe bản thân hay khoe tài năng chỉ nên khoe với người yêu (tội nghiệp người yêu ghê). Cho nên đành khoe trên blog vậy, và thỉnh thoảng nếu ko lười thì sẽ post trên BGVN nữa.

Có người thích post hình đồ ăn thì cũng có nhiều người dị ứng với chuyện này (ăn có tô bún bò cũng bày đặt chụp hình khoe), nhưng cá nhân mình cho rằng post hình đồ ăn và check-in những nơi mình tới – thực chất là 1 thú vui tao nhã và vô hại, miễn nó đừng bị xen vào bởi các tư tưởng post để so đo bon chen cho bằng người khác.

Mình thích trứng. Trứng (cũng như gà) quả thật là những điều kỳ diệu của lĩnh vực ẩm thực. Nói thậm xưng chứ mình thấy có bao nhiêu thực vật (ăn được) thì có thể kết hợp bấy nhiêu với trứng / hoặc gà. Trong bộ truyện Gia Tộc Ma Ca Rồng, mình học được rằng “đậu bắp chiên trứng là món mà thần tiên đã làm cho loài người ăn để an ủi nỗi đau thất tình”. Món đó ngon khủng khiếp luôn nha (terrific, ko phải terrible), và có thể cải thiện tâm trạng chứ chẳng liên quan đến thất tình, và có thể làm chung với cà chua hoặc đậu chickpeas. Đậu bắp & cà chua chiên với trứng >> thành 1 món ăn mà mùi thơm có thể khiến ngta phải bước sang từ gian phòng bên cạnh.

Ảnh chụp: Canh dưa leo nấu giò tươi và Đậu chickpeas hộp xúc trứng. 2 món này là thực đơn mình nghĩ ra cho ngày nắng nóng, cân bằng & cung cấp đủ dưỡng chất, ko cần cơm cũng được. Thêm vài cái cookies mè đen chocolate chips đen để tráng miệng là hoàn hảo.

Mai là lần đầu trong đời sẽ được nếm thử canh chua bông súng nấu tép.

À, ngày 13/5 năm nay, do ko có gì vui vẻ, cũng ko muốn mời ai (vì người mình muốn mời thì ko được mời) nên mình dự tính sẽ làm 1 món mà mama ko thích ăn: canh cà chua trứng ăn với bún. Thay vì nấu hoành tráng như mọi khi thì mình sẽ làm 1 món để tỏ rõ tinh thần chống đối và để nhớ đến người mình ko được mời. Mấy bữa nay sau khi đọc nhiều bài viết về tâm lý thì mình cho rằng mình bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế (loại nhẹ) và trầm cảm (loại nhẹ) luôn, thực là mắc cười mà.


(Sea, 13-4-2017)