lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Chủ Nhật, ngày 06 tháng 4 năm 2014

Viết trong nắng chiều

Trưa hôm qua làm 1 chuyện thoạt nhìn có vẻ rất khoe khoang, nhưng vì tính chất bắt buộc of công việc nên phải làm : ngồi ngoài quán café nhỏ đối diện chỗ làm & nói ĐT = tiếng Nhật với khách hàng ngoài Vũng Tàu. Thật ra là nghe ổng phàn nàn (gần như chửi mắng) về trình độ of thông dịch viên, hic!

Nhìn vào sự thật, đây là 1 thương vụ thất bại, vì thông dịch viên (do tối hôm trước 0 ngủ được) nên hôm sau đã bị đơ như cây cơ & chẳng dịch được bao nhiêu. Nhưng mặt tốt of vấn đề là vụ này đã giúp mình có được 1 bài học kinh nghiệm về chuyện thông dịch. 1 trong những mơ ước lớn of mình là có thể thông dịch cho 1 nhóm – trong nhà máy hoặc hội thảo y học chẳng hạn – nhưng việc này đòi hỏi kiến thức chuyên môn rất rộng & tiếng Nhật cực đỉnh. 2 cái này mình đều chưa có (~.~)

Nói chung mơ ước of mình có thể là mẫu số chung of các young ladies hiện giờ : công việc tốt, làm đúng nghề yêu thích, thu nhập cao, ngoại hình ổn, chấp nhận đau chân bước đi trên đôi cao gót để dáng dấp quyến rũ hơn, sự quyến rũ dành riêng cho niềm tự hào of bản thân chứ ko phải dành cho người khác phái. Hiiii, sẽ cố gắng sẽ cố gắng hơn nữa. Biển sẽ làm được, Biển cưng àh ^_^

Sáng Sunday đẹp trời, mẹ kéo ghế ngồi bên cạnh, khơi mào 1 cuộc nói chuyện nghiêm túc, cởi mở, thành thật về việc “từ lúc con quen với P. rồi với V., giờ lại thường gặp gỡ, đi chơi với nhóm les, vậy mẹ muốn biết con có cùng hệ với họ ko?”. Ra là mẫu thân đã nhiều lo lắng hoang mang, ko biết con gái rịu có phải là les hay ko. Hii, nhưng Biển thẳng thắn lắm, nếu quả thật Biển thích con gái thì Biển sẽ nói là thích con gái. Chậc, nhưng chả giải thích dông dài ở đây làm gì, hầu như ai đã đọc blog này thì đều biết Biển như thế nào, còn ai ko biết thì cứ hỏi trực tiếp! – Nhưng sáng nay vừa chuyển SOGI thành Questioning, vì thấy bản thân 50% yếu đuối & 50% mạnh mẽ, rốt cuộc chẳng biết nên dán nhãn nào cho phù hợp @__@ Vì 0 còn thích đàn ông nữa nên 0 thể để là Bisex, nhưng Lesbian thì hình như ko chính xác, thôi thì Questioning luôn!

Những lời khuyên về tình yêu cứ đầy ra đó, toàn những câu rất lạc quan, nào là đừng vì vấp ngã hay thất bại với người A mà gạt bỏ đi mọi cơ hội với người B; nào là hãy cho bản thân thêm cơ hội; nào là hãy biết cách buông tay; hãy làm cho bản thân trở nên hoàn hảo để xứng đáng với 1 người hoàn hảo nào đó blah blah blah. . . Nói thật, tui thấy chán ngán quá. Chả biết tui có gọi là thất bại trong tình cảm hay ko, nhưng càng lúc tui càng thấy sống mà cứ mãi mơ tưởng về 1 thứ 0 hề có thì thật là mệt mỏi. Liệu có sớm qua ko, có bốc đồng quá ko nếu tui tuyên bố là nếu lần này tui thất bại / thất vọng nữa (lần thứ 3 rồi nha) thì chắc tui sẽ dẹp hoàn toàn cái tư tưởng tìm bạn đồng hành trong đời (gọi tắt là tìm bạn đời, hả?)

Đã – đang – sẽ ko muốn / ko thích nói xấu về bất cứ ai, nhất là người xưa, nhưng từ khi thích người-mà-mình-đang-thích, đã nghiêm túc nhìn nhận lại mối quan hệ với người mà mình thường gọi là 2nd love. Hình như (90%) là mình chẳng yêu chị ấy 1 chút nào. Đơn giản là ngay từ đầu đã ko thể từ chối, vì sợ ngta đau lòng sẽ tự gây tổn hại cho bản thân, nhưng 1 chút rung động cũng ko có. Thật là sai lầm, vì rõ ràng nếu mình từ chối ngay lúc đầu thì ngta vẫn sẽ sống bình thường, chẳng có gì tồi tệ xảy ra như mình sợ. Chuyện đã xảy ra thì ko thể rút lại, nhưng sao mình lại thoáng có suy nghĩ nuối tiếc. ..  Lòng vẫn muốn dành những gì ngọt ngào nhất cho người-yêu-mình & mình-cũng-yêu-lại, thế nhưng những gì đã – đang xảy ra cứ khiến cho tình cảm & sự ngọt ngào of bản thân càng lúc càng bị mài mòn, bị trôi mất. Có tiếc cũng chẳng cứu vãn được gì.

Tính tới tính lui, rốt cuộc máu keo kiệt đã thắng : sẽ lấy xe cũ of nhà để chạy (đi chơi), chả sắm tay ga làm chi cho phiền! Khi nào bản thân đủ tài lực để sắm tay ga + độ lại xe + thay phuộc khác + phun nano + bọc lưới yên + trang trí các kiểu + đổ xăng thoải mái thì sẽ xem xét đến việc rước 1 em Yamaha Luvias về. Em Hayate yêu thích thì đời 2014 vừa xấu vừa dỏm, còn em Vision quá nữ tính, chở nặng đi đường trường thì máy yếu. Tóm lại sao các nhà sản xuất toàn phân chia rạch ròi dòng xe cho nữ / cho nam mà hong ai sản xuất xe cho lưỡng tính, nhỉ? Yêu cầu : dáng mạnh mẽ xé gió như Hayate 2010 + máy mạnh như xe đua + cốp rộng như Lead + đèn đuôi đẹp như Air Blade + ít hao xăng như xe số!!! @__@ Sao hong có nhà sản xuất nào chế ra dòng xe tuyệt vời ấy dùm tui???


(written by Sea

Sunday April 6th 2014)

Thứ Tư, ngày 02 tháng 4 năm 2014

No Title 47

 photo lungchung400px_zps5cb014b4.jpg

A nice day to write something..


「鬼のいぬ間に洗濯。」


Tối qua, lần đầu được trải nghiệm 1 chuyện rất kỳ quái : 12h đêm, có người gọi ĐT qua & hát cho Biển nghe đến tận 1h AM !!! Người bạn này tuy đã gặp mặt nhưng chưa nói chuyện trực tiếp, cũng chưa biết rõ tính tình nhau, vậy mà cũng chịu khó tốn tiền ĐT gọi cho Biển hơn cả tiếng để 888 & hát cho Biển nghe. Cuộc sống đúng là có nhiều cung bậc + sắc màu, nhưng quả thật Biển có chút lăn tăn khi H tỏ tình với 2 người trong ngày Cá tháng Tư. . . @__@ Đúng là cái kiểu rót mật, ngọt rùng mình luôn :’(

Sách nói con gái độc thân luôn luôn phải khiến cho ng khác nghĩ rằng họ có thể theo đuổi, cho nên từ chối cơ hội of bản thân là 1 điều ngu dại, có điều mình thấy cứ nhận cơ hội kiểu như vậy thì hay ho gì chứ. Biển giống lovely puppy nhỉ, thích ai là nhất nhất trung thành với người đó, gạt hết mọi đối tượng khác ra khỏi tầm mắt.

Luvias trong tiếng Latin có nghĩa là Mưa ^,^

Thoai mần việc típ. Với tình trạng thức khuya tối qua, chiều nay vào lớp chắc ngủ như mèo quá (thiệt tình là Azumi Neko ở nhà ngủ từ 11h trưa đến 5h chiều) @__@

(written by Sea
Wed. April 2nd 2014

. . . from Sea-chan with love. . .)

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 3 năm 2014

............................

Nguyên buổi chiều 0 dịch được chút nào cả.

Cũng 0 nghĩ ra được gì để viết nhiều, vì đã viết rất nhiều từ nhiều năm nay rồi.

Yêu mến 1 người 0 phải là lỗi _ mình nghĩ vậy _ nếu 0 được chỉ là do 0 có duyên thôi.

Hiiii, Biển cũng nhẹ dạ nhỉ, khi cảm thấy yêu thích 1 người chưa từng gặp, 1 người tự xưng là lãnh cảm (tuy nhiên có 1 trái tim nóng) & đã 0 còn hứng thú với mối quan hệ này nữa.

Khi viết những dòng này thì 0 cảm thấy đau, chưa cảm thấy gì cả, chắc có lẽ đến tối mới bắt đầu thấm. Nhưng Biển cũng quen rồi (sao lại quen được với tình trạng này nhỉ).

Thật 0 muốn cảm xúc cứ chết dần trong lòng mình thế này, nhưng dường như cuộc sống đang khiến nó càng lúc càng chết.

Nếu đã thật sự yêu mến thì sẽ mong ngta được sống nhẹ nhàng hạnh phúc, cho nên Biển sẽ mong bạn được như vậy. Chỉ là, chúng ta đều còn trẻ, chẳng lẽ phải nhất quyết 0 lưu lại nơi nào lâu 1 chút sao?

Mai mốt làm sao Biển đi offline được đây nhỉ? Mà cũng 0 biết bạn có đi 0 nữa. . .


Giờ thì Biển chắc chắn mình có thể yêu con gái rồi ^_^

Thứ Ba, ngày 04 tháng 3 năm 2014

Blue is the warmest color

Biển từng xem rất nhiều film les, nhưng xếp theo thứ tự yêu thích thì như sau :
1_ Imagine me and you
2 _ Yes or No
3 _ If this wall could talk 2 (đoạn 2, vì film có 3 đoạn)
4 _ Blue is the warmest color

Đã từng viết bình luận cho Imagine me & you trên blog mình, nhưng điều muốn làm hiện giờ là nói về cảm xúc of bản thân sau khi xem Blue… . . Năm 2000, có 1 bộ film nổi tiếng, nửa đoạn đầu rất tươi sáng, nửa sau vô cùng thảm khốc & lấy nước mắt người xem : Titanic. & đến tận 2014 mình mới lại gặp được 1 film khiến diễn biến cảm xúc of mình giống như khi xem Titanic. Đó là Blue. . .

Đã có rất nhiều lời bình về bộ film này trên báo & Internet nên Biển ko kể lại cốt truyện nữa đâu nhé. Chỉ là khi xem, cảm thấy nhân vật Edele có 1 phần tính cách giống mình. Nhưng nói thật thì Biển hơi dị ứng với kiểu nói tục chửi thề of các bạn học sinh trong film, nhìn đẹp đẽ sáng láng vậy mà từ môi miệng có thể buông ra những lời như thế!

Cảnh yêu thích thứ nhất : làm quen trong quán bar. Khi Emma chen ngang vào màn tán tỉnh of 1 cô gái lạ với Adele, mình đã cười, cảm thấy hồi hộp như chính mình được làm quen. Biết rằng Lea Seydoux là diễn viên chuyên nghiệp, tất cả đều là diễn xuất, nhưng mình vẫn rất thích mái tóc xanh & ánh mắt phóng túng of nhân vật mà chị ấy thể hiện. Màn trò chuyện vui vẻ, đúng kiểu tìm hiểu về người mình đang quan tâm. Coi film này mới biết RedBull là beer les!?! Phải ko? Biển toàn uống Tiger hoặc Ken, cả đời chưa uống RedBull bao giờ! @_@

Cảnh yêu thích thứ 2 : cả 2 ngồi trên ghế trong công viên, Emma vẽ Adele. Những ánh nhìn e ấp, bỡ ngỡ nhưng ko che giấu được sự thích thú & tình yêu đang nảy mầm trong tim. Bản thân Biển đã từng ngồi chuốt 7 cây viết chì, chuẩn bị giấy trắng để vẽ 1 người, cho dù lòng rất sợ càng vẽ sẽ càng bị ám ảnh bởi người đó, nhưng nhiều tháng ngày đã trôi qua & rốt cuộc cũng ko vẽ. ____ Có điều, tuy đã bị thương nhưng vẫn chưa sợ đau, nếu sau này tìm được Miss Right thì nhất định sẽ lại vẽ chân dung người ấy ^.^

Cảnh yêu thích thứ 3 : Emma & Adele cùng đi xem tranh / tượng, hình như trong 1 bảo tàng thì phải. Đang có tình ý với nhau mà còn xem toàn tranh / tượng khỏa thân, dễ gây rạo rực lắm nha ;)  Đùa thôi, nghe nói nước Pháp có nhiều bảo tàng nghệ thuật nổi tiếng thế giới, đặc biệt có 2 bảo tàng đối diện nhau, trong đó có 1 cái dùng làm cảnh quay bộ film chuyển thể từ tiểu thuyết of Dan Brown, hình như “Mật mã Da Vinci” thì phải. (Xin lỗi, mình đọc tiểu thuyết of ông này nhưng ko xem film nên ko nhớ rõ địa điểm!!)

Tiếp nữa, Emma & Adele hẹn hò trong công viên, nằm trên cỏ & nhìn ánh nắng lấp lóa qua kẽ lá. Cảnh này thật sự đẹp, khi xem mình đã cười, lòng thầm mong ngày nào đó sẽ cùng ai đó hò hẹn thế này, công viên hoặc bờ biển, miễn là phải có cây hoặc là có biển :D Giây phút Adele quay sang hôn Emma – đó là bắt đầu cho những cuộc ân ái nồng nàn đã khiến cho. . . toàn bộ khán giả xem film để đánh giá đã phải vỗ tay sau khi 12 phút ân ái kết thúc ^_^

Những cảnh nóng ko nằm trong danh mục ưa thích of Biển, vì coi mấy cảnh đó Biển chẳng có cảm giác gì cả!! Có 1 sự băn khoăn nhẹ, chẳng lẽ mình là asexuality thật àh?

Cảnh yêu thích thứ n : Adele đến nhà Emma & lần đầu ăn sò sống với chanh. Ôi, chỉ tưởng tượng mà đã ko muốn ăn! Biển chỉ thích thức ăn nấu chín, chứ ăn đồ sống – dù chúng được rửa sạch bao nhiêu thì nguy cơ nhiễm sán lãi vẫn rất cao! ____ Cũng thích cảnh Emma ăn spaghetti chung với gia đình Adele. Nghĩ lại hình như thứ mình thích ko phải là cảnh film mà là spaghetti thì phải =))

Nhưng đến khi Emma bắt đầu quan tâm đến cô bạn đang mang thai & hơi lơ là Adele thì sự bất an mơ hồ đã hình thành trong mối quan hệ giữa họ. Đỉnh điểm là khi Adele quá cô độc & tìm vui với đồng nghiệp nam làm chung trong nhà trẻ. Với độ tuổi of Adele, mình ko thể trách cô ấy. Nếu mình là 1 con bé 18 tuổi lần đầu phát hiện bản thân chỉ yêu người cùng giới, & rơi vào mối tình đồng giới nồng nhiệt với 1 đại tỷ như Emma thì chắc chắn mình sẽ cư xử như Adele, thậm chí còn ngốc hơn Adele gấp 10 nữa cơ!

Emma là phụ nữ đã trải qua nhiều cuộc tình đồng giới chớp nhoáng, lại có thể bỏ người yêu đã yêu 2 năm để bắt đầu yêu Adele, nên khi cô ấy biết Adele đang “léng phéng” với đồng nghiệp nam – đương nhiên cô ấy có quyền giận dữ, nhưng cô ấy đã ko nhìn lại mình, ko chịu thấu hiểu lý do vì sao người con gái đang yêu cô ấy hết mình lại cư xử hồ đồ như vậy. Emma đã ko còn tỉnh táo & kiên nhẫn để lắng nghe Adele. Xem đến đây, Biển tự hỏi liệu tình yêu trước đó trong lòng Emma vốn xuất xứ từ điều gì? & dường như nó ko đủ mạnh để bao dung với người con gái Emma đã yêu.

Ở đây Biển đang phân tích 1 cách khách quan, nhưng ko tránh khỏi có phần trách móc Emma, vì Biển cho rằng Adele giống Biển (nhất là cái khoản luôn luôn mặc màu xanh dương), & khi trông thấy Adele đau đớn như vậy, Biển ko cầm lòng được. Khi xem cảnh cô ấy khóc lả người, nức nở, Biển chỉ có thể cười & nói “Mình đồng cảm với bạn. Mình từng trải qua chuyện này rồi, & chỉ có 2 đường để lựa chọn thôi. 1 là tìm người khác, 2 là chết”.

Trước khi xem film thì nghe đồn là nữ chính tự tử = cách nhảy xuống biển, nhưng thật ra Adele vẫn sống, vẫn phải gắng gượng tồn tại cũng với nỗi nhớ cồn cào, vẫn chảy nước mắt 1 cách vô cớ (thật ra là có lý do đó chứ) & có thể ăn mặc đẹp đến dự triễn lãm tranh of Emma sau chia tay 3 năm. Thật tội nghiệp cho 1 Adele xinh đẹp hút hồn trong chiếc đầm xanh, lạc lõng giữa đám đông, nốc cạn ly rượu như để nuốt lệ vào lòng, & rốt cuộc đã bỏ ra khỏi triễn lãm để bước đi xiêu vẹo, cô đơn trên vỉa hè. Tuy biết là ko nên có tư tưởng chết chóc nhưng Biển vẫn mong cảnh quay tiếp theo đó sẽ là cảnh cô ấy tự tử!!! Có thể nếu sống tiếp, sau này cô ấy sẽ may mắn gặp được Miss Right yêu thương cô ấy thật sự (kiểu như chị Y. với chị H. - 2 người mẹ of bé Thịt Nướng vậy đó) :D nhưng cái viễn cảnh tươi sáng ấy xa vời quá, & với 1 người quá nhạy cảm + chung tình như Adele thì Biển nghĩ chết đi còn khỏe hơn là vất vưởng đau khổ như vậy.

Adele trong film thích màu xanh, thích đeo hoa tai tòng teng hoặc hoa tai tròn, & thích viết văn >> hoàn toàn giống mình, chỉ có điều cô ấy đẹp gấp mình 22 lần thôi ^o^ Nói chung coi film này xong Biển càng cuồng màu xanh dương hơn, manh nha nghĩ đến chuyện nhuộm tóc xanh & thử ăn sò sống với chanh, haha.

0 phải diễn viên nào đóng film les cũng là les, nhưng Biển có tư tưởng điên rồ là : giá mà Adele & Lea ngoài đời cũng là les, chỉ yêu con gái, như vậy họ sẽ ko bao giờ giao thân thể & tâm hồn vào tay 1 người đàn ông nào cả. Sorry, Biển biết là Biển cực đoan, nhưng những cô gái xinh đẹp mềm mại như thế thì nên nhận được tình yêu dịu dàng từ phụ nữ, Biển nghĩ thế, cho dù Biển biết ko phải lúc nào tình yêu nữ - nữ cũng tốt. Nó cũng nhiều hạnh phúc & đau khổ như tình yêu nam – nữ vậy :(

Báo đưa tin sau khi đoạn giải, 2 nữ diễn viên chính + nhiều người trong đoàn làm film + tác giả truyện tranh Blue is the warm color đã lên tiếng chỉ trích, phản đối, luận tội đạo diễn lạm dụng sức lao động. Ông này đã nổi giận & bảo rằng họ làm mất đi ý nghĩa of film. Mình đồng ý! Dù gì film cũng đã đoạt giải, tên tuổi mọi người được vinh danh, sẽ chẳng ai dám vu khống Adele & Lea là les thật nếu bản thân họ ko come-out hoặc ko cho phép thiên hạ kết tội họ như vậy. Diễn viên chuyên nghiệp luôn biết phân biệt giữa film & đời, Biển cho rằng Adele & Lea ko cần phải cảm thấy nhục nhã khi nghĩ đến 10 ngày bị bắt diễn tới diễn lui 1 cảnh sex kéo dài trong 12’. Khi đầu óc chính mình thấy nhục nhã thì người ngoài nhìn vào cũng sẽ nghĩ là nhục nhã, còn nếu mình cứ ngẩng cao đầu & tuyên bố “Đó là film. Còn cuộc đời tôi là of tôi, ko cần mấy người can thiệp”. Hiiii, nói kiểu đó là đổ thên dầu vào lửa cho cánh paparazzi tha hồ chém gió. Dù sao mình cũng thích câu trả lời of Adele khi bị hỏi về cảm giác lúc đóng cảnh sex với Lea “Khi người ta chết trong film ko có nghĩa là người ta chết thật”. 1 câu trả lời rất khôn ngoan ^.^

Ngoài chuyện thêm yêu màu xanh, có ý định nhuộm tóc xanh & thử ăn sò sống, Biển còn nảy ra tối kiến là khi nào có dịp sum họp / offline các bạn les (nói riêng) & LGBT (nói chung), có thể lo thực đơn cho bữa tiệc là rượu champagne & spaghetti, ôi ngon :D Gì chứ luộc mì Ý với làm sauce cà thì mình rất tự tin đó ah ^_*

Kết thúc bình film. Mong mọi người có những thời khắc thú vị khi xem film này :)

>> Dùng link trên để xem film. Chất lượng tải khá tốt, tuy nhiên phụ đề dịch ghê quá, cần edit lại từ ngôn ngữ 9x sang ngôn ngữ 8x đời giữa :3

(written by lovely dog

Sunday March 2nd 2014)

Thứ Hai, ngày 24 tháng 2 năm 2014

No Title 46

00:00  Tues. Feb. 25th 2014

Tối đi học về, mệt quá nên ngủ lăn lóc, để rồi 11h dậy học bài đến 12h, giờ thì hết muốn học nhưng vẫn chưa muốn ngủ, & nếu 0 viết gì đó thì chắc 0 thể ngủ được, cho dù giữa đêm khuya thì tiếng lách cách of bàn phím nghe rất TO  (>.<)

Trong thời buổi I.T. như hiện nay, ngta dễ dàng đẩy nhanh 1 mối quan hệ mới trong vòng vài ngày, & đối với 1 đứa nhạy cảm như đứa đang gõ bài này thì nó rất dễ bị vướng vào 1 thói quen : hy vọng quá sớm. Cho nên nó đã offline từ chiều đến tận 11h, & khi mò lên thì vẫn có 1 sự thất vọng nhẹ vì 0 có mail ^o^

Nhưng nó lớn rồi, nên nó ko quá bồng bột ngu ngốc nữa, cho dù số lần nó nghĩ đến N. mang mật độ hơi bị dày đặc ^.^, & nó có telefonino number of N. trong tay nữa chứ, nhưng mà nó đã 0 làm gì cả. Suốt ngày nhìn vào màn hình ĐT để mong chờ 1 tin nhắn 0 bao giờ có – đó là 1 việc làm thiếu lành mạnh!!! Còn chủ động gửi tin nhắn trước – đó lại là việc làm ngu ngốc & thiếu lòng tự trọng. 0 nói đến chuyện yêu thương mù quáng ở đây. Yêu thương chỉ được đề cập khi đến từ 2 phía, còn chuyện mong chờ tin nhắn thì chỉ là đơn phương thôi. Cho nên nó đã chưa cho N. biết sđt of nó.

Hôm nay đã10 ngày trôi qua từ khi N. bị người yêu nói lời chia tay ngay lễ tình nhân. Có lẽ Biển chưa yêu ai đủ nhiều để biết cảm giác đó đau thế nào (cho dù hồi chia tay Mắt Nâu thì cũng đau lắm rồi) – nhưng Biển vẫn khá bức xúc vì 0 thể làm gì để an ủi N. Đồng ý rằng N. là 1 người RẤT mạnh mẽ & hoàn toàn 0 cần Biển an ủi, nhưng vì 3 ngày nay Biển nói chuyện rất hợp với N., cho nên Biển vẫn lăn tăn. Thật là. . . !

Biển biết, N. là người từng trải. Tuổi đời hơn Biển nhiều, lại thêm vị trí cao trong công việc đang làm – N. hoàn toàn hiểu được 1 con bé sinh sau đẻ muộn. Nhưng có những chuyện 0 nên nói ra (với N.) nên Biển chỉ có thể nói ở đây ^o^ Có vài lần N. gài Biển, đưa ra những câu chữ vu vơ khiến Biển phải giải thích lại >> từ đó lộ ra rằng Biển thật ngây ngô. Biển biết là mình đang bị gài, nhưng Biển thích show con người thành thật of mình ra – mặc dù có thể bị tổn thương. Chắc Biển cũng có phần 0 muốn đeo mặt nạ với N., cho dù 0 thể biết được là N. có đang đeo mặt nạ với Biển 0 (chắc là có)!

Thêm 1 chuyện nữa trước khi đi ngủ (khuya quá rồi >.<) , Biển 0 thể nói với N. rằng Biển chẳng thích đám đông, chẳng thích tụ tập rồi ngồi cười nói vui vẻ, mà Biển chỉ thích đi với 1 người duy nhất. N. từng bảo muốn có người lắng nghe, chia sẻ, 0 lúc nào cũng dán mắt vào màn hình ĐT – yêu cầu đó rất dễ, Biển làm được chứ, nhưng nếu đòi đi chung 1 nhóm thì khả năng cao là Biển sẽ vô cùng lạc lõng, chỉ có thể ngồi câm lặng, lâu lâu dòm lén N. & khi về nhà sẽ càng tự ti hơn thôi.

Tình hình rất ư là bi thảm thế đấy ^_^
Thôi, ngủ ngoan, Biển-chan ♥♥

(written by lovely dog
Tues. Feb. 25th 2014)

P.S : Hix hix, đã viết xong & chuẩn bị post thì Cụp! Xung quanh tối hù. Đang lần mò đi ngủ thì Bụp! Sáng trở lại. Đành phải lết từ giường đến PC để post cho xong. May mà có Flashlight app, 0 thôi thì bạn Biển run rẩy vì sợ bóng tối cho coi >_< Sao đến bi giờ mình mới nhận ra mình yêu em Lumia biết bao nhiêu, hic, đúng là 0 thể sống thiếu em Lumia rồi ♥♥