lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Tư, 20 tháng 9, 2017

21.9.2017

Sau chuyến đi Bến Tre về thì viêm xoang tái phát khá nặng, tuy ko bị nhức đầu nhưng mũi trái nghẹt cứng, hễ xức dầu thì bị chảy mũi. Ko tưởng tượng được là trong xoang mũi lại chứa lượng nước nhiều đến thế. Trong 1 buổi sáng mà xài 6 miếng khăn giấy rồi. Cứ xức dầu nhiều như này thì chẳng bao lâu da quanh mũi sẽ bị phỏng, mặt mày thì phờ phạc cho coi. Ko muốn than với Chị vì Chị cũng đang bệnh. Hầu hết mọi người đều thích người yêu mình tươi tỉnh sáng láng chứ đừng bí xị và sụt sịt liên tục, nên Biển ko muốn Chị cứ phải nhìn thấy 1 con cáo non bí xị và sụt sịt liên tục :)

Sau 1 thời gian luyện tập ngồi xe hơi với Chị và đã dần quen, thì bây giờ NHỜ bị cấm đoán suốt gần 1 năm mà những kỹ năng ngồi xe và máy bay đã mất hoàn toàn, sự ám ảnh và căm ghét đối với xe hơi lại bùng phát mạnh hơn xưa, đến nỗi ko còn muốn đi Vũng Tàu bằng Grabcar nữa, chỉ muốn cùng rong ruổi với Luvias thôi.

Tháng 9-2017 có lẽ là khoảng thời gian Biển nhận nhiều hàng trang sức từ xứ sở thần tiên (eBay) nhất. Trang sức giờ đã xếp đầy 1 hộp bánh Trung Thu 6 cái. Có những thứ Biển chưa từng tưởng tượng là có tồn tại, thế mà có người đã chế tác ra được và đem bán trên toàn thế giới. Đeo đồ hàng độc trên người và ngấm ngầm tự hào – đó cũng là 1 loại niềm vui. Mỗi ngày thay 1 bộ trang sức khác nhau trong vòng 1 tuần tùy theo tâm trạng – đó cũng là 1 loại niềm vui. Có mấy ai biết được chiếc vòng nhìn thường thường trên tay Biển lại là 1 chiếc vòng ngọc hải lam chế tác tại Brazil và giá hơn 5trVND đâu :) Biển là biển, ngọc hải lam là ngọc màu xanh biển >> có phải vì lý do này mà Biển dường như “nhất kiến chung tình” với nó, và sau 1 ngày đeo trên tay thì cảm thấy ko muốn tháo ra nữa, hay đây chỉ là tâm lý có mới nới cũ và trọng hàng đắt tiền thôi?

Sau chuyến đi về Bến Tre thì Biển đã nghĩ đến – đang trong bước đầu nhận nuôi 1 đứa cháu gái 13 tuổi. Chưa biết mọi chuyện có thuận lợi hay ko, quyết định đó có sai hay ko, nhưng giờ Biển đã có nền tảng tâm lý vững chắc cho bất kỳ việc gì mình làm. Biển đã thoát khỏi tâm trạng oán hận những ràng buộc mình gặp phải, hay những con người mình buộc phải sống chung. Biển cũng ko còn quá thèm khát đến mức đau đớn việc được đi chơi xa với Chị, vì Biển tập sống trong thực tại, và chuyện đi chơi xa với Chị CHẮC CHẮN sẽ diễn ra trong tương lai, vậy thì bây giờ cứ tập trung rèn luyện mình trở thành 1 cô nàng đáng mơ ước, để khi đi với Chị thì Chị sẽ thật vui, thật hài lòng với Biển, vậy đi.

À Biển cũng đã tự tìm được cách giao bánh với số lượng lớn, hoặc giao ổ bánh kem 1 mình. Chỉ cần 1 cái thùng và 1 sợi thun tốt là ổn.

Mới đọc xong quyển “Kỹ năng buông bỏ” của Leo Babauta, đang bắt đầu đọc “Thôi miên bằng ngôn từ” của Joe Vitale. Sau khi đọc vài bài viết của Mark Manson thì Biển cảm giác bạn này khuyên đừng nên đọc quá nhiều sách self-help (chỉ là cảm giác của Biển, ko rõ có đúng ko), nhưng Biển vẫn thấy sách self-help quả thật rất có ích với mình (quyển “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” quả thật đã khiến Biển thay đổi), nên cứ đọc thôi hah. Chị Rosie Nguyễn cũng khuyên nên đọc sách self-help mà.

Đi nghỉ để lát nữa dậy đánh giày và tiếp tục công cuộc trau dồi đầu óc ^.^


(Sea, 21-9-2017)

Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Bình sách: Lột Xác

Mấy nay trang giữa của báo Tuổi Trẻ đang đăng tự truyện Lột Xác của Lâm Khánh Chi (tên của Lâm Chí Khanh sau khi chuyển giới). Mình không biết và không đọc từ kỳ 1, nhưng sau khi nghe những lời bàn luận rất kỳ thị của người nhà thì mình quyết định đọc từ kỳ 5 trở đi, đọc xong thì cảm thấy muốn viết gì đó. Lúc đầu thì mình có ý định Google search để biết dạo này cô ấy ra sao, nhưng nghĩ là truyền thông sẽ chẳng viết được điều gì tốt đẹp hoặc đúng đắn về cô ấy nên mình quyết định chỉ viết về cảm nhận và suy nghĩ của mình.

Mình biết đến Lâm Chí Khanh khi đang học cấp 2, đi học về ngang những tiệm CD, nhìn vào thấy poster rất to chụp anh ấy mặc đồ da màu đen, ngồi trên chiếc Motor phân khối lớn màu đen bóng. Hình ảnh đó đẹp ấn tượng đến nỗi sau rất nhiều năm mà mình vẫn nhớ rõ. Mình đã – đang – sẽ không là fan hâm mộ của anh ấy / cô ấy vì mình không thích giọng hát đó. Sau đó chỉ nghe nói anh ấy đã phẫu thuật chuyển giới thành nữ nhưng mình cũng không quan tâm lắm, dù trước đó mình cũng đọc nhiều tài liệu đủ để hình dung ra chuyển giới là 1 quá trình như thế nào.

Trong quyển tự truyện, đoạn “Phẫu thuật” khiến mình vừa đọc vừa rùng mình, thậm chí muốn rơi nước mắt vì sự đau đớn và ý chí kiên cường mà cô ấy đã trải qua. Mình chưa từng tưởng tượng là phẫu thuật chuyển giới mà chỉ gây tê đường xương sống chứ không gây mê toàn diện. Mình là loại người sợ đau đến mức nhổ răng mà mình cũng ước được gây mê! Sự đau đớn mà cô ấy đã trải qua không phải là điều có thể diễn tả bằng lời hoặc bằng chữ viết, nếu mười mấy tầng địa ngục là có thật thì mình nghĩ cái đau đó cũng tương tự như đi qua các tầng địa ngục. Mình không phải fan của cô ấy, nhưng mình thật sự khâm phục khả năng chịu đau và nghị lực lớn lao của cô ấy để có thể tự đem lại cho bản thân 1 con người mới, 1 cuộc sống mới. Nói theo kiểu duy tâm thì con người không thể giành quyền của Tạo Hóa, kẻ nào hành động thay cho thần thánh thì kẻ đó phải bị trừng phạt __ nhưng mình nghĩ Lâm Khánh Chi (và tất cả những người đã Muốn và Dám thay đổi giới tính bản thân) là những người đã đạt được thành công rất lớn lao và đáng kể.

Có ý kiến cho rằng “Lâm Khánh Chi viết quyển tự truyện là muốn tự lăng xê chính mình; là để lôi kéo người yêu cũ trở lại với mình; báo Tuổi Trẻ đã trở thành báo lá cải khi đăng những thể loại này; chắc là Lâm Khánh Chi đã trả rất nhiều tiền để báo đăng bài về mình; thật là điên rồ, có nhiều tiền như vậy mà lại bỏ ra để làm chuyện vô nghĩa”… Khi nghe những tư tưởng sai lệch và kỳ thị đó thì mình khá mệt tai và đau đầu. Đau đầu là vì mình phải cố kiềm chế để không trả lời tiếng nào đối với những quan điểm đó. Mình đã quyết định là sẽ không tốn hơi sức để cãi lại quan điểm của người khác (nhất là những người bảo thủ, phong kiến, sùng đạo quá mức), không tốn hơi sức để thuyết phục người khác nghĩ theo cách của mình, nhưng để hết đau đầu (vì phải kiềm chế) thì mình muốn trả lời ở đây.

Trước Lâm Khánh Chi, đã có người khác viết tự truyện về quá trình chuyển giới. Mình đã đọc qua. Hầu hết những quyển tự truyện chuyển giới (cũng như tác giả của chúng) đều bị người đời đọc với sự tò mò phê phán hơn là sự thấu hiểu cảm thông. Cho nên, mình không nghĩ Lâm Khánh Chi viết quyển sách đó để tự lăng xê hay để lôi kéo người yêu cũ trở lại. Thứ nhất, cô ấy đã có người yêu cùng đồng hành sang Thái khi cô ấy chuyển giới (mình cũng muốn có lời khen dành cho sự tận tụy của anh người yêu đó); thứ hai, nếu thật sự đối tượng mà quyển sách hướng đến là người yêu cũ, thì chẳng qua Lâm Khánh Chi muốn bộc bạch ít cảm xúc và kể lể về quá trình chuyển giới, đó là quyền tự do ngôn luận của cô ấy, còn anh kia có chấp nhận hay không là quyền của anh kia, và độc giả - những người xa lạ hoàn toàn – không có quyền phê phán cuộc sống riêng của cô ấy. ____ Nhưng cá nhân mình nghĩ mục đích mà Lâm Khánh Chi viết quyển tự truyện là vì 1. muốn kể lại quá trình chuyển giới của bản thân và 2. muốn đem đến 1 tài liệu tâm lý và y khoa khá chi tiết dành cho những người đang cân nhắc đến việc chuyển giới. Đó được xem như 1 quyển tự truyện kiêm tài liệu học thuật cần thiết cho giới LGBT và tất cả những ai quan tâm đến giới đó. Mình cũng cảm thấy biết ơn báo Tuổi Trẻ với tư tưởng rất cởi mở, thông cảm, hiện đại nên đã đồng ý đăng tự truyện này của Lâm Khánh Chi, dù mình cũng hơi thắc mắc rằng để tự truyện này được đăng ngay trang giữa báo thì ai là người phải trả tiền cho ai.

Mọi danh xưng gọi Lâm Khánh Chi là “PD, bóng, quái vật, đồ điên…” đều hoàn toàn Sai. Trước khi phẫu thuật thì anh ấy là đồng tính nam bẩm sinh. Sau khi phẫu thuật thì cô ấy là người chuyển giới, tuy mình tin rằng cô ấy sẽ rất vui nếu được gọi là “1 cô gái, 1 phụ nữ”. Cô ấy dùng tiền bản thân kiếm ra để sống theo ý cô ấy muốn, thậm chí nếu cô ấy có đi vay xã hội đen hoặc mượn tiền ngân hàng để chuyển giới và sau đó lâm vào cảnh nợ nần khổ sở thì đó cũng là quyết định và trách nhiệm của cô ấy. Việc chuyển giới của Lâm Khánh Chi (và tất cả những người chuyển giới khác ở khắp nơi từ trước đến giờ) đều bị 1 phần nào đó của xã hội cho rằng đó là điên khùng, dư tiền, làm chuyện trái tự nhiên. Mình không phải người chuyển giới nên mình không hiểu được cảm giác thôi thúc mãnh liệt để có thể chịu đau mà trở thành 1 người thuộc giới tính khác, nhưng mình nghĩ sống thế nào là quyền của mỗi người, miễn là không làm chuyện thất đức và không vi phạm pháp luật. Điều gì mình không hiểu thì mình nên tìm hiểu để có thể thấu hiểu và thông cảm, chứ không phải miệt thị và dìm người khác xuống bùn đen, coi họ như 1 thứ rác rưởi cần đốt đi. Dù họ là đồng tính, chuyển giới, dù họ khao khát tình cảm và làm những cách rất-thông thường để thỏa mãn sự khao khát đó thì mình cũng không có quyền phê phán và miệt thị họ. Khi phê phán miệt thị người khác tức là mình đang coi như họ thấp kém hơn mình, mà con người là bình đẳng với nhau. Nếu không phải tội phạm hoặc biến thái thì ai cũng có quyền được trân trọng và sống dễ chịu trên đời này.

Khi quyết định chọn tựa đề cho note này là “Lột Xác”, mình chưa hề biết rằng tựa quyển tự truyện của Lâm Khánh Chi cũng là Lột Xác. Mình không muốn bắt chước đâu, nhưng mình vẫn giữ và không cố tìm 1 tựa khác, vì mình nghĩ 2 chữ Lột Xác phản ánh rất rõ ràng quá trình chuyển giới. Có khác gì bị lột da sống  để từ đó hình thành 1 con người mới? Có khác gì Phượng Hoàng phải tự bốc cháy để được tái sinh?

Tình cờ cũng đọc được chuyện ông Bruce Jenner – bố của Kim Kardashian – sau khi trải qua 3 cuộc hôn nhân với 6 đứa con, ông đã phẫu thuật chuyển giới thành cô Caitlyn Jenner. Hành động này còn được Tổng thống Barack Obama viết trên Twitter rằng “Phải thật sự dũng cảm bạn mới dám chia sẻ câu chuyện của mình như vậy” (trích Thanh Niên tuần san số 467 ra ngày 12/6/2015). Mà Tổng thống Barack Obama cũng bị phê phán rất nhiều khi thông qua luật cho phép kết hôn đồng tính tại Mỹ. Có người cho rằng sao dạo này “bọn đồng tính” xuất hiện nhiều vậy, theo thời thượng hoặc trào lưu hay sao. Mình nghĩ khác. Với sự phổ biến của các tài liệu kiến thức về LGBT và sự thông hiểu của mọi người, giới LGBT đã dám bộc lộ bản thân nhiều hơn chứ không sợ bị dọa giết, bị thiêu sống, bị bắn chết như ngày xưa nữa. LGBT là người, dị tính cũng là người, nên tại sao dị tính cho mình cái quyền coi LGBT như quái vật? Trong bộ phim hoạt hình 3D “Họa giang hồ chi linh chủ” chuyển thể từ game của TQ cũng có vài nhân vật đồng tính rất thú vị.

Nói chung, cuộc đời ngắn ngủi, có khi những kẻ phê phán / chửi bới / miệt thị mình nhiều nhất lại là những kẻ chẳng nuôi mình được ngày nào, chẳng liên quan gì đến cuộc đời mình, cho nên cứ sống sao cho thật lộng lẫy, cháy hết mình, làm những gì mình cho là đúng trong khuôn khổ pháp luật cho phép, và cố gắng bỏ ngoài tai những lời ko phù hợp với quan điểm của mình. Keep fighting ^_^


(written by Sea, 17-8-2017)

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

31.7.2017

Có ai ở đó ko?

Có những ngày, những lúc mà mọi thứ dường như rút sạch khỏi người em. Trong đầu em có rất nhiều suy nghĩ nhưng đồng thời chẳng nghĩ được gì. Em chỉ muốn được ngồi trên bãi cát dưới ánh sáng trắng rực rỡ, có ai đó vuốt tóc em và bảo em “Cứ khóc, đừng lo lắng gì”. Em chỉ muốn mỗi ngày được tản bộ dưới những hàng cây xanh mướt, trong lòng ko phải mang bất cứ ưu tư nào cả. Em muốn ko phải chịu đựng nữa, ko phải cãi nhau nữa, ko phải tranh luận gay gắt nữa.

Nỗi oán hận cứ đến rồi đi, đến rồi đi, em ko biết làm sao để xóa tan nó. Em rất tệ, vì em là 1 đứa con gái sung sướng nhưng vẫn ko biết tận hưởng, ko biết ơn vì hoàn cảnh của mình. Em thà sống nghèo, lao động vất vả cả ngày nhưng có người hàng ngày quan tâm và khiến em cười. Hiện giờ em cũng lao động đến mức cứ đến tối là đứng ko nổi, nhưng em ko có ai làm cho mình cười, và em GHÉT KINH KHỦNG cái chuyện phải giải thích thì người sống cùng nhà mới hiểu em. Nếu đã sống cùng nhà, tại sao em phải giải thích thì họ mới hiểu? Và em phải chấp nhận tình trạng này cho tới khi cuộc sống (của 1 trong 2 bên, hoặc cả 2) chấm dứt mà chẳng bao giờ vượt qua cái hố sâu vô lý này được nữa.

Em có 2 lần nói với chị Mắt Nâu là “Hãy thử tắt máy tính và ném ĐT sang 1 bên, chị sẽ thấy cuộc đời vui hơn nhiều”. Đó ko phải nói đùa, mà là nói thật. Câu nói đó em học được từ 1 truyện ngắn đọc được trên báo đã rất lâu. 5 ngày nay máy tính em hư, ĐT cũng ko dùng thường xuyên, và em thấy ổn. Thậm chí right now em vẫn phải dùng máy tính để post những dòng này lên blog, thì em vẫn thấy thích cái ý tưởng tắt máy tính trường kỳ và tập trung vào cuộc sống thực, cho dù cuộc sống thực hiện nay của em giống như 1 không gian vũ trụ chứa đầy sự bất an và cô độc. Cho nên, em thật sự ko muốn 1 chiếc máy tính làm quà Noel đâu nha. Điều em muốn thì đơn giản lắm: 1 cái ôm và dỗ dành em là đủ.

Ra đường, nhiều người khen em giỏi giang xinh xắn, khen em dễ thương, nhưng điều đó có ý nghĩa gì, khi sự dễ thương của em ko thể đem tặng cho người yêu thương em, khi sự giỏi giang của em chẳng thể làm hài lòng những người sống cùng nhà với em. Gần đây có 1 chuyện khiến em chẳng biết nên tự hào hay nên tự mỉa mai: có lần em đi giao bánh, đi bộ, người nhận hàng ở gần, nên em quyết định ko tô son. Em là thể loại con gái HOÀN TOÀN KHÔNG BIẾT GÌ về phấn nền, kem BB, kem CC hay kem che khuyết điểm gì cả, nhưng dù là đi chợ thì em cũng thoa son dưỡng và son màu thật thích hợp với môi em, với không gian và thời gian mà em sắp đến. Trở lại chuyện đi giao bánh mà để mặt mộc, hôm đó số lượng nam nhân nhìn em cũng nhiều như / hoặc nhiều hơn khi em có thoa son nữa >> kết luận là em để mặt mộc cũng rất thu hút ánh nhìn, phải ko? Nói thật là em ko có cảm giác tự hào đâu, dạo này em đang thấy trống rỗng lắm, nhưng em cũng chẳng tự mỉa mai, vì đâu cần phải dìm bản thân xuống bùn hơn nữa.

Em đang đọc tiểu thuyết của Cassandra Clare đến lần thứ 3 và vẫn thấy hay. Em cũng đang đọc Ngựa Thép của Phan Hồn Nhiên đến lần thứ 5 và vẫn thấy hay. Thôi thì giữa cơn cuồng loạn giữa phá tung tất cả để làm điều mình muốn và tiếp tục chịu đựng đến khi thời thế thuận lợi, thì cách duy nhất để em ko khóc và ko phát điên là mua nhiều nhiều sách rồi đắm mình vào các thế giới khác. Nếu may mắn thì sẽ gặp được 1 thế giới dễ chịu và hợp lý chút, còn ko may mua trúng sách ko hợp gout thì đành ngậm ngùi tiếc tiền chứ sao.


(Sea, 31-7-2017)

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

7.7.2017

Hôm nay nàng dành cả buổi trưa để cắt xấp vải 2m2 thành 1 áo đầm mặc ngoài có nơ dài sau lưng, 1 sleeping dress, 1 áo kiểu đơn giản nhất, còn dư được 2 mảnh quần. After dinner, nàng dành thêm hơn 1 tiếng rưỡi và may gần xong áo kiểu. Do không muốn force herself a lot nên nàng đã nghỉ tay và chuyển sang viết vài điều tản mạn lên blog.

Đã 2 buổi tối, nàng có thể bỏ cả sở thích xem phim để tìm và tải về các bản nhạc – hầu hết là English – trong vòng 40 năm trở lại. Nàng nghe và ngạc nhiên và chất giọng VÔ CÙNG ẤM ÁP của các boybands như MLTR, Modern Talking, Joy, O-Zone, Five, Westlife… Ngẫm đi ngẫm lại, tuy chỉ biết 1 thứ tiếng Việt nhưng nàng có hứng thú với âm nhạc trong  các thứ tiếng English, Japanese, Korean, Chinese, Spanish, Romanian, tổng cộng nàng có thể nghe nhạc trong 7 thứ tiếng. Âm nhạc đúng là ngôn ngữ không biên giới. Dù không hiểu mình đang nghe gì nhưng nàng vẫn thấy rạo rực!

Tất nhiên là nàng đã chép hết tất cả vào telefonino nhỏ xinh và nghe tới nghe lui cả khi làm bếp lẫn khi may đồ. Bật nhạc sôi động khi đạp máy may thật là 1 cao kiến, có thể may đến quên mệt (thật ra vẫn mệt nên đã ngừng may để gõ những dòng này). Cách đây chục năm, chắc chắn nàng sẽ mê (thật sự phải dùng từ “mê”) vài anh chàng trong những boybands đó, nhưng mấy nay khi xem các music video clips, nhìn những nam ca sĩ (đã từng) trẻ tuổi phong độ với chất giọng truyền thẳng vào tim, nàng chỉ dừng ở việc nghe lâu 1 chút và google tên những người đó mà thôi. Hầu hết họ đã già, tóc 2 màu, nếu gặp phải gọi bằng Uncle rồi.Thời gian chẳng bỏ qua cho ai, có phải vì vậy mà xưa nay nhiều người mơ ước sự bất tử. Nói chung, niềm ham sống và sự quyến rũ lẫn nhau chỉ tồn tại khi người ta còn trẻ. TRẺ ở đây là nói về độ tuổi và sức khỏe của cơ thể, nhưng không loại trừ 1 số trường hợp tuy có tuổi nhưng tâm hồn vẫn trẻ trung. Sự trẻ trung của tâm hồn là rất đáng quý và cần có.

Hồi trước, nàng rất ghét bài “Căn nhà màu tím” dù Đan Nguyên hát rất hay. Nàng ghét nó vì 1 câu trong bài. Nàng cũng từ rất thích chuyển sang ghét bài “Mùa đông của anh” vì tác giả kêu nữ nhân là “yêu đi, nếm thử thương đau khi hạnh phúc qua mau”. Thể loại nam nhân nào lại kêu phụ nữ nếm thử thương đau? Trong 1 truyện ngắn lãng mạn nào đó nàng từng đọc khi còn “trẻ”, viết rằng Thượng Đế tạo ra đàn ông có đôi tay ấm và bờ vai rộng để có thể ôm và lau nước mắt khi phụ nữ khóc, giờ nghĩ lại liệu có bao nhiêu đàn ông bằng lòng với chuyện lau nước mắt cho phụ nữ. Quên đi, phụ nữ nếu có khóc thì cứ cắn răng im lặng mà khóc 1 mình, dùng gối lau mắt và dùng chó mèo để lấy lại nụ cười cho mình.

Nàng cũng ghét “Niệm khúc cuối”, cũng không thích nghe “Woman in love” vì nó quá ủy mị. Nhưng sau khi đọc quyển “Sex at dawn” cộng với ngâm kíu khá nhiều về tâm lý tiến hóa của loài người, nàng đã hiểu thấu đáo lý do con người bị ám ảnh bởi tình yêu và tình dục, nên nàng nghĩ không cần ghét những bài hát đó nữa. Thậm chí những bài hát đó được rất nhiều người ưa thích vì chúng phản ánh rõ rệt và trung thực những nhu cầu, ước muốn, mơ mộng của họ.

Nàng nhận xét là dường như có 1 số phụ nữ thích kể lể (chưa nói là khoe khoang) về tình sử của bản thân, dù họ là quý cô độc thân xinh đẹp hay là phụ nữ đã có chồng con. Theo hiểu biết của nàng, khoe như vậy là muốn chứng tỏ sức thu hút của bản thân đối với nam nhân. Điều này về mặt tự nhiên thì có lợi cho duy trì nòi giống, nhưng khoe với nữ nhân khác thì đâu có tác dụng gì. Đối tượng nghe phải là đàn ông trong độ tuổi còn sinh sản tốt thì người phụ nữ muốn khoe mới đạt được mục đích. Chậc, nói chuyện thuần túy khoa học nghe rất ghê và phũ phàng vậy đó.

Trớ trêu thay, người như nàng mà cũng có chuyện để khoe, nên nàng sẽ khoe ở đây, ít người đọc được và ko có tác dụng gì haha. Tuy lúc nhỏ nàng tròn vo như màn thầu và tính cách lạnh như thùng kem, nhưng nàng nhớ rõ từ tiểu học đến cấp 2, không phải là nàng không có người để ý. Điều khiến nàng nhớ và tự hào là những người để ý nàng vốn là phần tử xuất sắc trong môi trường học đường đó. Nàng luôn nhớ về tuổi thơ của mình như là quãng thời gian ngu ngốc, thô kệch, đáng xấu hổ và không hề muốn lặp lại, nhưng những gì ngọt ngào và thơ mộng như trong truyện teen thì đều có. Trên hành lang tan học của năm lớp 7 có 1 bàn tay cố ý chạm vào tay nàng. Trong lớp học thêm Lý năm lớp 8, có người ngồi sau, cố tình chồm lên phía trước để giải thích bài Lý cho nàng với thái độ dịu dàng nhất. Trên bàn gỗ của năm lớp 9 có những dòng thơ về ngôn ngữ loài hoa viết bằng bút nhũ. Những ánh mắt thăm thẳm nhìn theo trong cơn mưa hè, đuôi tóc cột nơ hồng và nụ cười ngây thơ tỏa sáng, tuy không bao giờ muốn trở lại thời thơ ấu ngốc nghếch nữa, nhưng ít ra khi nhớ lại, nàng vẫn có chút gì đó để cười. Tất cả những người đó có lẽ bây giờ đã có vợ con và tiến rất xa trên con đường sự nghiệp. Nghĩ lại, đối với sự ngốc nghếch nồng nhiệt của nàng thuở nhỏ, dù có đáp lại hay không thì tất cả họ đã rất tử tế lịch sự với nàng. Nhưng nàng chẳng nói cảm ơn đâu haha. Có lẽ sau này chín chắn hơn thì nàng sẽ gửi lời cảm ơn theo gió đến cho họ.

Mà tại sao từ chuyện may đồ lại bắt sang chuyện quá khứ thế??? Xấp vải nàng đang may quả thật là 1 xấp vải đẹp, dù nó chỉ có 2 màu trắng và xanh đen, hoa văn cũng đơn giản. Khi nhìn nó, mẫu thân nàng nói “Mẹ không thích vải có hoa văn hình tròn”. (Thật ra nếu không may dọc mà may ngang thì nhìn nó sẽ bớt tròn và khiến người mặc thon thả hơn). Nàng trả lời “Con may xong mẹ sẽ thấy rất đẹp”. Đến giờ chưa may xong 130% mà đã thấy rất đẹp rồi, bảo đảm may xong mặc ra đường là có thể ngạo kiều.

Gần đây, nàng ra hàng vải trên tầng 1 của chợ nhỏ gần nhà và hốt được 4 xấp vải xanh đẹp lộng lẫy. Trong mắt nàng thì chúng nó đẹp, còn người khác nghĩ sao thì kệ, nhưng đã may được 2 áo đầm mặc ra đường, lần nào cũng được nhìn như kỳ quan thế giới, thậm chí có người hỏi đi đâu mà mặc đồ đẹp vậy. Họ không biết đó chỉ là vải thun 50,000VND/m và tự cắt may không cần vắt sổ. Xưa nay người đẹp vì lụa chứ ít khi lụa đẹp vì người, nhưng dù là vải rẻ tiền nhưng biết chọn thứ thích hợp với mình + may theo kiểu mặc vào tôn dáng + đường kim mũi chỉ cẩn thận + phong thái tự tin khi mặc = sẽ khiến người khác cảm nhận được khí chất khác biệt (chứ không phải khác thường) của người mặc. Từ câu nói “Your bake is you attitude” của 1 chị thợ bánh nổi tiếng, có thể đổi thành “Your work is your attitude”, và khi nghĩ đến câu nói đó thì tự dưng nàng buộc mình phải tập trung hơn trong mọi việc đang làm. Mindfulness thật sự là 1 điều tốt, nên thực hành.

Sau khi bé mèo Cinderella bất hạnh qua đời vì vết lở loét không lành, hôm nay có người đã đem đến 1 bé mèo non mới, trắng ít đen nhiều, mượt mà tròn trĩnh theo kiểu được chăm kỹ. Hiện nó đang nằm lăn lóc ở chỗ để chân trên chiếc Mưa màu Xanh của nàng. Thỉnh thoảng đi chợ, nàng nhìn / nghe thấy mèo con kêu gào dưới gầm cầu thang chợ. Mèo hoang ngoài chợ tuy sống ở nơi đầy thức ăn nhưng lại là những đứa đói khát khổ sở nhất. Sinh mệnh nào cũng đáng quý, cũng đáng sống, nhưng có những sinh mệnh sống không bằng chết..

Dạo này tâm trạng oán hận của nàng hình như đã tan hết. Mấy nay may được đồ đẹp, nàng bâng khuâng nghĩ không biết bao giờ có thể mặc chúng cho Chị nhìn. Nàng đã hứa với những đôi boots mới rằng sẽ xài chúng thật kỹ lưỡng để chúng có tuổi thọ thật lâu, và sẽ có ngày nàng để chúng được bước đi trên vùng đất xanh ngát mơ ước đó. Giờ đây nàng cũng thì thầm với các áo đẹp tự may rằng sẽ mặc chúng thật kỹ lưỡng, sẽ có ngày nàng xếp chúng vào valy kéo và đưa chúng đến vùng đất ước mơ xanh ngát đó. Sống mà không có hy vọng thì còn tệ hơn đã chết, nhưng hy vọng thật rất mệt mỏi, vì trong chữ Nhẫn có bộ Đao mà, nên hy vọng rất mệt mỏi.

Nàng đang thích nghe bài hát La La Love On My Mind. Ngày mai nàng sẽ tiếp tục mặc áo đầm đẹp tự may đi chợ và nhận lấy vài ánh mắt ngưỡng mộ. Cuộc sống tuy ngắn ngủi nhưng vẫn phải có mục đích sống, và nàng nghĩ mục đích sống của mình là làm cho bản thân và các sinh mệnh khác được hạnh phúc, được mỉm cười và không phải hối tiếc điều gì khi đi qua cuộc đời này.

(Sea, 7-7-2017)

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

12.5.7102

M mới hỏi tôi có muốn tối nay đi nhà sách ko, tôi thích gì M sẽ tặng tôi thứ đó, nhất là các món đồ gốm xinh xắn mà lần nào tôi cũng mê mẩn ngắm nghía, nhưng tôi đã từ chối.

Tự dưng khi viết thì thật muốn khóc. Nghĩ thật buồn, điều tôi thích và muốn, ko cần đi nhà sách, ko cần mua bằng tiền. Tôi chỉ muốn có thể mời Chị đến nhà ăn bữa sinh nhật thanh đạm, có vài tiếng trò chuyện với nhau, cùng cười với nhau là đủ. Tôi ko cần, ko muốn gì khác.

Điều buồn hơn nữa là ngay cả việc nói ra điều mình muốn, tôi cũng ko thể, vì 2 người cần phải nghe lại là 2 người ko muốn nghe.

Hồi đó, tôi hay nói đùa rằng năm sinh của mình là 1988, năm mất là 2018. Liệu có nên mong lời nói đùa ấy trở thành sự thật ko nhỉ.

Cuộc sống có thể ngắn ngủi cũng được, miễn là phải ko tiếc giây phút nào. Mà tôi, với tất cả những sự cấm đoán này, tôi nghĩ rằng khi mình được tự do làm điều mình muốn, ko biết lúc ấy tôi có còn sức khỏe và nhiệt huyết ko nữa.

Dẹp phức cái gì gọi là tiệc sinh nhật đi, thậm chí đến 1 cái bánh bông lan đàng hoàng tử tế cho chính mình, tôi cũng ko muốn làm. Có gì vui đâu mà ăn bánh?

Tự dưng nhớ đến chiếc bánh BreadTalk Chị tặng tôi vào sinh nhật 2014, tôi đã ăn hết nó 1 mình trong vòng 1 tuần, mỗi ngày đều nhịn cơm chiều để ăn bánh. Lúc đó, ko phải tôi quá tham ăn (dù thật sự nó rất ngon), mà là tôi muốn 1 mình nhận hết tình cảm của Chị. Nhận 1 tình cảm to lớn và ngọt ngào như vậy, thật sự rất hạnh phúc đó. Chị ơi, cảm ơn Chị..

Chúc tôi từ nay trở đi có thể vui vẻ, cười nhiều hơn tất cả các năm trước đây trong đời, và ko bao giờ hối hận vì bất cứ điều gì mình làm.


(Sea, 12-5-2017)