lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Gửi người yêu dấu

Gửi người yêu hiện tại của em,

Em không tưởng tượng rằng cũng có lúc chị đọc lại những gì em viết cho người khác, & nhận xét rằng em viết cho người ta dịu dàng hơn viết cho chị. Thế thì em sẽ cố gắng dịu dàng hơn với chị nữa nhen, chứ em thấy mình đã rất dịu dàng + nhõng nhẽo + nũng nịu rồi đó (xin lỗi dùng từ hơi… nhưng sự thật nó là vậy @_@)

Muốn đến chân trời góc biển để viết bài này, nhưng 1 lần nữa vẫn muốn giữ riêng tư 1 chút nên viết ra đây. Khi đọc xong những lời tự dằn vặt day dứt của chị, em đã khóc ngay lập tức – vì nghĩ rằng sau khi viết những lời đó thì chị bắt đầu có suy nghĩ rời bỏ em. Bắt đền đó, chị đã biến em thành 1 đứa yếu đuối trở lại rồi. Sau bao lần được tôi luyện bởi sự lãnh đạm của người khác thì em đã mạnh mẽ hơn, đã tự rào kẽm gai cho trái tim mình nhiều hơn – nhưng chị đã phá tan hàng rào phòng thủ của em, làm tan băng trái tim em & khiến em nói yêu chị nhiều lần đến mức em chẳng nhớ hết nữa..

Xin đừng nghĩ là em dằn vặt / khó chịu với chị. Suy nghĩ của em – chị đã hiểu rõ rồi mà. Nếu bây giờ đồ thị tình cảm của em dành cho chị chỉ là 1 đường thẳng tăng dần đều chứ ko phải là 1 đồ thị hình sin – thì chị có vui ko? Có bị cắn rứt lương tâm ko? Có cảm thấy đau khổ ko? Nếu tất cả những câu hỏi này đều có câu trả lời là KHÔNG (dù chỉ là tương đối) thì em sẽ tiếp tục yêu thương chị thật nhiều & mong được trao cho chị những gì tốt đẹp / dễ thương / dịu dàng của em, nhé.

Có những điều, với chị có lẽ là rất hiển nhiên, nhưng đối với em thì em rất thích, rất vui. Chẳng hạn như trước khi gặp chị, em có thể lựa chọn những trang phục thanh nhã + 1 chút sexy / chuẩn bị những điều cần nói - & thường là khi gặp thì quên hết / có thể để những kiểu tóc trông ngộ ngộ / khi nói chuyện với chị, em có thể giả bộ nghiêng đầu & cong môi “Ồ, rứa àh?” Tất cả những điều này chỉ có thể làm với người yêu, & chị đã cho em cơ hội được sống hết mình với tuổi trẻ của mình. Biết bao kẻ lên mạng than thở cô đơn (hồi đó em cũng vậy), chỉ vì họ không có ai cho phép / chấp nhận họ show ra bản chất thật, còn chị thì chấp nhận em, chấp nhận cả bụng khoai tây đáng ghét nữa chứ (~.~) __ Sao có những chỗ không phải là khoai tây mà là những thứ trái cây khác ngon lành hơn thì không thích, tự dưng đi thích khoai tây là sao? Là sao hả?

Hải âu sẽ chẳng ép buộc Mèo ròm làm những điều mà Mèo ròm không muốn hay còn e ngại, nhưng xin Mèo ròm hãy bỏ đi tư tưởng “sợ mình sẽ trở nên quá tham lam & có những hành vi mà Mèo không nên có…”. Ko nói đi nói lại những điều đã nói nữa, chỉ nhắc lại là I’m yours, vậy hah. Em cũng sẽ nói rõ với chị suy nghĩ trăn trở của em nhé, xem chị có đau đầu không cho biết! Em muốn chị tặng quà Noel cho em bằng cách làm cho cừu non phải nhấm nháp môi anh đào của cáo non. Đó, em muốn quà Noel nhiêu đó thôi, chị ráng mà thực hiện nhen ^_* Em cũng ko nói rõ là nhấm nháp bao nhiêu lần, tức là chị phải hiểu càng nhiều lần càng tốt đó ^_*

Cảm ơn chị lần nữa vì tất cả mọi điều, & vì đã cho em thêm 1 ngày cuối tuần tuyệt vời.
Biển yêu chị nhiều lắm ♥♥♥

(written by Sea
Sat. July 26th 2014

. . . from Sea-chan with love. . .)

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

Viết cho ngày hôm nay

Tình cờ vào lâu đài Cún cưng, phát hiện ra Biển đã bỏ bê lâu đài gần 2 tháng!!! Thật là 1 quãng thời gian dài đối với 1 đứa ham viết như mình. Dạo này công việc tuy ko thể nói là rất khởi sắc, nhưng Biển đang từng bước trở thành 1 perfect girl mà Biển hằng mong muốn – điều này ko thể ko kể đến công lao của Ngọc trai đen, (dường như) chị là chân mệnh ái nhân đã được dành cho Biển trong dòng đời đông đúc này, & chị tặng Biển tình thương yêu ngọt ngào mà Biển chỉ có thể mơ đến trong những mơ mộng điên rồ nhất.

Nhưng chị ơi, bài viết này sẽ là những suy nghĩ linh tinh of em, là cách em luyện tay nghề sau nhiều tuần lễ bỏ bê, nên chị đừng đọc, để rồi lo lắng lăn tăn vì em nhen. Chị đã chăm sóc em từ miếng vải lau kiếng cho đến hướng dẫn phỏng vấn, từ chuyện nhỏ nhất đến chuyện lớn nhất – nên em chẳng thể nào thoải mái 130% với chị, vì như vậy là quá đáng, lương tâm em ko cho phép!

Viết thôi nào ^.^ Vài điều mình học được gần đây :

1 __ Dây tai nghe headphone (dây dạng tròn, chứ ko phải dây dạng dẹp) và tóc người có cùng 1 đặc tính : dễ bị rối khi nằm ở nơi có xung động mạnh. Khi ta cất tai nghe vào cặp, vào hộc bàn, vào bất cứ nơi nào mà ta lôi ra lôi vào thường xuyên (nhưng ko dùng) thì nó sẽ bị rối. Giải pháp : khi ko dùng headphone thì cất nó ở nơi ít rung động, hoặc dùng 2 cái kẹp quần áo tạo thành 1 nút quấn dây tai nghe hữu hiệu & gọn gàng ^.^

Tương tự, khi ta để tóc xõa & lái xe trên đường xa lộ từ 1 tiếng trở lên, khi đến nơi, tóc sẽ rối bết vào nhau, chải mạnh thì sẽ rất đau & ko hết rối. Tóc bị như vậy chỉ 1 phần là do gió, phần còn lại là do xung động của xe khi dằn trên mặt đường >> bí quyết để tóc ko rối kiểu như vậy là ta sẽ buộc tóc lại trước khi ra đường. Nếu đã xui xẻo bị rối tóc do gió & do xung động của xe thì cách giải quyết như sau : chải nhẹ nhàng từng chút một, chải dưới ngọn tóc trước, từ từ cao lên giữa thân sợi tóc, & khi đã thấy ổn mới bắt đầu chải từ chân tóc đến ngọn tóc ^_^

2 __ Lúc nãy vừa xếp neko bookmark (ngăn sách hình mèo) vừa tranh thủ xem lại bộ film Spider Lilies (vâng, film les của Tung Cụa ạh), cảm thấy đã có phần hiểu được vì sao tình yêu có đôi lúc rất đau đớn. Người ta khóc vì cảm thương sự đau khổ của đối phương, vì muốn đem cuộc đời còn lại ra chăm sóc cho đối phương __ còn Biển, Biển khóc vì những điều không bao giờ có được, mà còn muốn có được gì nữa đây, khi mà mình đã là Công chúa nhỏ được cưng & được chìu nhất quả đất rồi?!

3 __ Lần đầu mua 1 đôi boots hơn 300,000 VND >> đã rút ra kinh nghiệm mua boots vừa ý : cái gì cũng có giá của nó. Trước khi mua phải mang thử & đánh giá ĐỘ ÊM của nó, mấy yếu tố khác tính sau. ĐỘ ÊM chính là thứ giúp đi bộ cả ngày mà ko bị đau chân đến mức cà nhắc mấy ngày sau. Gọn lại là Biển đã thích boots, & có lẽ phần lớn khoảng tiền dành cho giày dép trong đời Biển từ đây về sau sẽ là dành cho boots. Trước mắt sẽ tự tặng Noel cho mình 1 đôi xịn xịn chút (^_^.)

4 __ Suốt hơn chục năm trời, khổ sở vất vả với việc tìm hiểu cảm nghĩ người khác >> tìm ra cách ứng xử phù hợp >> làm cho ngta thích mình. Vừa rồi, được chị tặng cuốn Tử Huyệt Cảm Xúc, mình nghĩ nên liệt nó vào 1 trong 3 cuốn sách làm thay đổi đời mình. Biển đã biết được cách hiểu người khác đang lo lắng vấn vương lăn tăn chuyện gì, & khi hiểu được điều đó thì thế giới trở nên sáng tỏ & rộng mở biết bao nhiêu..

Chị ơi, em yêu chị ^.^

À mà chị ơi, chị KHÔNG CÓ tử huyệt cảm xúc nha! Thật là nguy hiểm, thế thì mần răng mà em làm cho chị yêu em nhiều hơn bi chừ?

5 __ Đáng lẽ cái này phải viết vào những mục tiêu tương lai, nhưng muốn viết luôn bây giờ cho thỏa mãn mong ước & tạo động lực cho bản thân luôn : dù khó khăn thế nào, Biển cũng sẽ cố gắng cố gắng cố gắng cố gắng CỐ GẮNG trau dồi những gì cần thiết để có thể đạt đến mức lương trên 1000USD / tháng, lúc đó mình sẽ có khả năng mở thêm 1 cái cửa để bạn Luvias của mình có thể ra vào nhà dễ dàng hơn (~.~) Chứ chẳng lẽ mình thuê chỗ để gửi bạn Luvias qua đêm!!!

6 __ Điều điên rồ cuối cùng mà mình muốn viết tối nay : Chị ơi, em muốn xinh đẹp như nàng tiên cá trong tấm hình ở đầu trang blog em, & điều em muốn hơn là chị sẽ là người được enjoy vẻ đẹp & sự dịu dàng của em. Đương nhiên em biết em ko đẹp như nàng tiên cá đó (hic) nhưng em vẫn muốn tặng tuổi trẻ, mắt trong, môi anh đào (& nhiều nhiều điều khác) cho chị, vì chị đã yêu thương em ♥

Đi ngủ. Mai còn hẹn hò với Luyến Nhân. Haizza, giữa chốn công cộng thì mần răng mà nắm tay & thì thầm “Chị ơi em yêu chị” đây? Cơ bản là bạn Biển nhát, thêm nữa là bạn Biển dễ xúc động, nói câu đó có thể khiến bạn Biển khóc đấy! (thật là dỏm).

7 __ Tuy đã hiểu rằng mình cứ sống mà ko nhất thiết phải tung hê mọi thứ cho thiên hạ biết, những mình vẫn có 1 khát khao : công khai trên FB rằng mình là yêu-nữ.

Đi ngủ thiệt đây. Đuối như chuối sấy ^o^

(written by Sea
Thursday July 17th 2014

Sea loves Black Pearl. Sea loves Black Pearl. Sea loves Black Pearl…)

Thứ Ba, ngày 27 tháng 5 năm 2014

No Title 48

Chị - Ngọc trai đen của Biển
(em được phép gọi như thế sao?)

Bài viết này ko phải để chị đọc, vì em đang rất mệt & chỉ có thể kêu gào ở đây. & em hoàn toàn ko muốn than với chị đâu – nên chị chịu khó đừng đọc nhen, please.

------------------------------------------------------------

có 1 sự buồn ko hề nhẹ

giờ nghĩ lại mới thấy hơi hơi kinh khủng : hôm nay, 1 mình Biển đã chuẩn bị xong 80 bộ hồ sơ dịch thuật để mai có người mang đi công chứng. Eo ôi, mình cũng ko đếm, ai ngờ mình pro dữ vậy, & kết quả of cái pro đó là đến chiều mình kiệt sức thật sự. Vì hôm nay có giờ of my favourite Japanese teacher nên ráng đạp xe đi học, suốt dọc đường cứ mơ đến cảnh được cầm lái em Luvias yêu quý. Vào lớp thì như người mất hồn, ko nhớ 1 chữ tiếng Nhật nào, đặt 4 câu thì sai 5 câu – đến nỗi Japanese teacher đó vốn rất thích mình, mà hôm nay cổ còn phải nhìn mình = ánh mắt kỳ dị. Bạn Biển đã đánh mất lòng tin of cô rồi (~.~)

từ hồi đi làm đến giờ, học dở trông thấy. Thi gì cũng rớt. Chẳng viết được truyện ngắn nào có giá trị (trừ chuyện Hai Chiều – nhưng cái inspiration của nó buồn quá). Trí nhớ giảm sút, nhan sắc bèo nhèo. Hồi đi học lúc nào cũng chăm nhất nhì lớp, xếp hạng từ 1 – 5 trong lớp, chứ hong có xếp hạng I từ dưới đếm lên như hiện giờ. Thiệt tình là muốn siêng cũng siêng hong nổi. Chắc phải tạm ngưng xe đạp 1 thời gian để chuyển sang loại xe ô nhiễm môi trường, mục đích để long thể đừng bất an liên tục như vầy – nhưng lại sợ rằng nếu mình chuyển sang xe máy thì có người sẽ sụt giảm cảm tình đối với mình, vì người từng nói muốn đi bộ để đuổi theo xe đạp mà. . . . .

trưa nay lại còn phát hiện Biển là đứa huyết áp thấp, lại nhạy cảm quá đáng – toàn những đặc tính tiêu cực về sức khỏe & tâm lý mà 1 cô gái hiện đại năng động lãng mạn ko nên có! Nhưng trời sinh sao để vậy, biết mần răng bi chừ, thôi thì cứ cố gắng mà sinh hoạt điều độ hợp lý (chẳng hạn như đang rất muốn đi ngủ nhưng vẫn cố chấp mà ngồi gõ gõ cái này).

bằng chứng of huyết áp thấp + nhạy cảm quá đáng là đây. Tin tốt là bạn Biển có tất cả các dấu hiệu được đề cập đến trong 2 bài viết này (~.~)

đi học về, ăn tối đàng hoàng, xong nghĩ tới nghĩ lui & lấy chocolate ra nhấm nháp. Thật ra, cần cái ngọt + nồng nàn of chocolate thì ít mà cần nhớ đến người đã tặng Biển thì nhiều. Dạo này đã có thói quen nhớ đến như 1 sự khích lệ tinh thần. Những lời có cánh vốn có tác dụng chống buồn ngủ & giúp người khác có thể cười mà, phải hôn? ^.^

thiệt tình là cún nhỏ rất muốn ôm ôm & dụi dụi đầu vào vai, muốn thử 1 lần nhẹ nhàng chạm vào (vai) ngọc trai đen bằng đôi tay của mình, để xem có cảm giác bị điện giật ko, nhưng mà mãi chẳng có thiên thời địa lợi nhân hòa, nhỉ. Thôi thì cứ ngồi đây mà viết suông cho nó đỡ mệt chút ít.

đuối rồi, go to bed đây  zzzz….. ngọc trai đen ngủ ngon ^.^

Lắng nghe đêm tối than sầu,
Cánh hoa nở muộn mang màu hư không
Biển xanh nơi đấy vọng trông,
Tình nồng ý đượm _ viễn vông xa vời
Lòng riêng chất chứa bao lời,
Viết lên mây trắng cho trời cao nghe
Ngọt ngào _ lòng vẫn sắt se,
Bao giờ hoa nhỏ sau hè có đôi?

(written by Sea

Tuesday May 27th 2014)

Thứ Hai, ngày 12 tháng 5 năm 2014

Sweet milk for birthday

Sau khi nông nổi cho người khác uống cả tô nước biển thì cũng nên chuộc lỗi bằng cách đem ra 1 cốc sữa nho nhỏ thơm thơm. May mà vẫn chưa muộn màng để bạn Biển kịp nhận ra mình có 1 sinh nhật 26 đáng nhớ như thế nào, nếu chỉ vì những suy nghĩ rắc rối of bản thân mà bỏ qua những niềm vui bất ngờ-được-nhận, chắc là sau này nghĩ lại sẽ hối tiếc lắm..

Thứ nhất, Biển nghĩ cái bài “Và con tim đã vui trở lại” nó chưa diễn tả hết những điều kỳ diệu của tình yêu. Tình yêu bao dung rộng lớn thật sự có thể khiến ta tự tha thứ cho những ngốc nghếch của bản thân, tha thứ cho những chuyện buồn + khó chịu mà người khác gây ra cho ta. Khiến ta đủ kiên nhẫn để nói năng dịu dàng với 1 tay khách hàng ngớ ngẩn. Khiến ta chỉ cười bỏ đi chứ ko nổi điên lên & đá cún mắng mèo như ta thường làm (oh la la). Khiến ta tin rằng mình đủ okie để vượt qua những thử thách ko-thể-đoán-trước mà cái tương lai mơ hồ sẽ quăng vào mặt ta..

& tình cảm bao dung rộng lớn đó – phi tuổi tác, phi giới tính – nó giống như 1 hồ nước xanh mát rượi mà Biển đang có may mắn được ngồi trên bờ, khẽ khàng chạm tay vào mặt nước, rồi nhúng nhúng 2 chân vào nước, cảm nhận 1 sự an ủi từ từ thấm đẫm trái tim mình. (Viết đến đây chợt nhớ đến hồ nước đặc sắc trong tác phẩm “Đèn không hắt bóng”). Hồ ấy rất sâu, đáy hồ là 1 rừng cây. Đó là 1 nơi lý tưởng để tự kết liễu, vì khi nhảy xuống thì cây dưới hồ sẽ giữ lại thân xác, và….. mọi người tự hình dung nhé      *cười tươi*

Đùa thôi, trở lại với ý chính : sự an ủi từ từ thấm đẫm trái tim. Bởi vậy, thứ tình cảm mình hằng mong ước – nghĩ rằng đơn giản nhưng rất khó tìm, & khi tình cờ được-tặng thì thấy nó thật kỳ diệu. Cũng như Ý Yên viết “tình yêu là khi thức dậy buổi sáng, có thể quay qua nói với người nằm bên cạnh là Tối qua em đã nằm mơ buồn cười lắm. Đơn giản vậy đó”. Uh thì đơn giản lắm. Làm như dễ có được “người nằm bên cạnh”, mà nếu có thì chắc gì người ta đủ kiên nhẫn lắng nghe giấc mơ buồn cười of mình. Nói chung, con người sinh ra & chết đi lúc nào cũng chỉ 1 mình – nhưng vào thời điểm này of đời mình, Biển sẽ ko chua chát / bi quan về câu này nữa ^_^ Lý do : đọc lại phần đầu of đoạn phía trên.

Sao mình lớn rồi mà càng viết càng lạc đề vậy ta? (~.~) Thôi trở lại với đề tài thứ 2 mà mình muốn nói : cách pha café ngon “made by Sea”.

Sẽ ko đề cập đến liều lượng of từng loại thành phần, vì liều lượng thì phụ thuộc vào số người uống / sở thích uống of từng người…nên chỉ đề cập đến tên nguyên liệu & tổng quan cách pha thôi. Với lại Biển cũng muốn giấu nghề nữa mà ^o^

Bí quyết of Biển : pha 2 cốc rồi trộn chung 2 cốc với nhau! Loại muỗng được nói đến sẽ là muỗng café loại bình thường (ko quá lớn hoặc quá bé).

__ Cốc 1 : sữa đặc có đường / Nesacafe hòa tan màu xanh lá / ngũ cốc loại thơm thơm có bao bì màu xanh lá (có nhiều chất bảo quản lắm) / bột cacao Milo. Ko cần nước sôi 100 độ, dùng nước sôi 85 độ nấu bằng thermos cũng được, cho vào lượng nước sôi vừa đủ rồi khuấy đều lên.

__ Cốc 2 : sữa đặc có đường / café hạt nguyên chất được xay. Dùng nước sôi 95 độ, chế vào phin & thong thả chờ từng giọt nâu đen rơi xuống lớp sữa sáng màu bên dưới. Khi nước trong phin café đã cạn, lấy phin ra & cũng khuấy đều.

__ Trút cốc 1 vào cốc 2 (hoặc ngược lại). Nếm lại lần nữa để cho thêm sữa hoặc đường phù hợp với khẩu vị người pha (hoặc người-được-pha-cho-uống). Khi nếm vừa miệng rồi thì đến khâu cho gia vị bí mật vào.

__ Gia vị bí mật : Ngồi (hoặc đứng) trước cốc café. Chắp 2 tay. Nhắm mắt. Thì thầm cầu mong cho café này sẽ ngon, sẽ làm xiêu lòng người lỡ uống trúng nó. Càng thành tâm càng tốt. Sau khi mở mắt ra thì có thể khuyến mãi thêm bằng cách mỉm cười, vuốt cốc café 1 lần trước khi uống (hoặc bưng cho người khác uống).

Tả sơ sơ như thế. Thao tác chế nước sôi vào café phải dịu dàng tao nhã. Cử chỉ phải thong thả, quý phái (ý là chậm rì đó). Lý tưởng hơn là nên vừa làm vừa nhớ đến các nguyên tắc pha café & những triết lý bên ly café. Biển ko có ý định quay video clip hướng dẫn pha café rồi post lên Youtube, nên những ai có hứng thú thì chịu khó tưởng tượng nhé, chứ hong có clip minh họa đâu ah.
-------------------------------------------------------
4h AM , Tuesday May 13th 2014

Giờ là ngày 13-5 thiệt rồi nè. & nó sẽ nhanh chóng trôi qua, cũng như 26 năm đã trôi qua như 1 cái chớp mắt ^.^

Trước khi mong người khác yêu thương quan tâm mình thì tự mình phải biết quan tâm yêu thương bản thân trước, cho nên trong tuổi mới, Biển xin chúc Biển các điều sau nhóe :

♥ Chăm chỉ + nỗ lực hơn để lấy bằng Trung cấp 2 of Japanese, đồng thời cố gắng tự học để giỏi English & graphic hơn

♥ Làm tốt việc đang làm, được tăng lương, tìm được việc tay trái / ngoài giờ phù hợp với kỹ năng & sở thích. Học được khóa Tổ chức Sự kiện ưa thích – đã nói từ 2013 đến nay mà vẫn chưa (có cơ hội) thực hiện

♥ Trưởng thành hơn trong suy nghĩ, đủ dũng cảm để bứt phá khỏi những lối mòn & tạo nên turning-point, biết đối nhân xử thế, có thể dùng kiến thức + sự dịu dàng of bản thân để giúp vơi bớt đau khổ + khó khăn of người khác

♥ Ko thể quên đề cập đến của cải vật chất nhỉ. Nếu mà mong ước số 2 thành hiện thực thì tự nhiên tài khoản sẽ tăng lên thôi. Nhưng cũng chúc Biển sớm mua lại được vòng đá màu xanh đã bị bể. Sớm có 1 chuyến đi biển đích thực, đúng nghĩa, chứ ko phải đi biển mà buổi tối bó gối ngồi trên giường, mở film “If this wall could talk 2” lên coi trên ĐT, & lòng thì toàn nhớ về Mắt Nâu. Ôi sao mình hong bao giờ muốn quay lại quá khứ buồn bã đó, dù là cái quá khứ đó nó góp phần tạo nên con người mình hiện giờ (~.~)

♥ Nếu tự cho rằng mình đã lớn thì nên thực tế & bớt mơ mộng 1 chút, tức là ko đề cập đến người yêu lý tưởng hay chân tình vĩnh cửu gì hết… Tin tốt là mình có thể im lặng + khỏa lấp + phủ nhận cảm giác of mình về điều đó. Tin xấu là nó vẫn tồn tại trong đầu (chứ ko phải trong tim) mình. Cách giải quyết là phải cố gắng mạnh mẽ hơn nữa thôi. Try , try, try nha Biển ^.^

Chị, chị là người em nghĩ đến khi em viết bài này. Tuy chúng ta mới làm bạn trong 1 thời gian ngắn, nhưng đã trải qua khá nhiều cung bậc cảm xúc. Có điều, chị đã làm bạn với em qua khỏi “cột mốc” sinh nhật em >> nên suy ra chúng ta đã quen nhau 2 năm, nhé ^_^ Ngay trong tháng 4, em đã chờ đợi – chờ đợi xem tình bạn đặc biệt giữa chúng ta có kéo dài được đến hôm nay hay ko, & nó chẳng những kéo dài mà có vẻ còn đang tiến triển theo chiều hướng vui vẻ + đáng tin tưởng hơn. Hiện giờ em chưa có khả năng tổ chức tiệc sinh nhật đúng nghĩa (1 buổi họp mặt nhỏ xíu, có mẹ & các bạn bè dễ thương của em) nên nhân ngày hôm nay, em chỉ có 1 câu để nói với chị :

“Chị đã góp phần rất lớn để tạo nên 1 bé Biển hạnh phúc tự tin như hiện giờ. Em sẽ làm như Ý Yên nói – nếu bạn đã yêu người đến trước bằng sự dại khờ ngây ngô of bản thân, thì hãy yêu người đến sau bằng tất cả sự trưởng thành – nên em sẽ cố gắng cư xử với chị bằng sự trưởng thành (chưa hoàn chỉnh) của em, nhé. Nếu chúng ta giữ được quan hệ tốt trong vòng 45 năm nữa, mong chị hướng dẫn / chỉ dạy thêm cho em. Em cúi đầu cảm ơn, vì tất cả”  *smile, hug*

お誕生日におめでとうございます、海-ちゃん。(Have a wonderful new age, Sea-chan)

(written by Sea
. . . 26th birthday beside HTK. . .)

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 5 năm 2014

Happy Birthday 26, lovely Sea

Chiều thứ bảy, ở lại chỗ làm, cúp học, ngồi viết bài tự mừng sinh nhật 26. Buổi trưa ham vui nên không ngủ, hiện giờ đau đầu + run tay, chỉ có thể gõ phím nhưng 0 thể đạp xe. Vì là bài viết mừng sinh nhật nên ít ra cũng phải thành thật với bản thân / chưa kể thành thật với những ai vô tình hoặc cố ý đọc nó.

Vậy là thấm thoát mình đã hiện diện trên cõi đời này được 26 năm rồi. 1 con số không lớn nhưng cũng không nhỏ. Thôi thì bắt đầu tổng kết lại năm 25 tuổi nhé.

__ CÔNG VIỆC : Vẫn làm ở chỗ cũ, hôm nọ tình cờ mới biết đã được tăng lương từ tháng 8 năm ngoái. Tăng ít đến tức cười. Tuy cười, nhưng mình không oán trách phê phán gì cấp trên cả. Làm trong ngành giáo dục thì lương bổng & chế độ phúc lợi nó phải khác ngành kinh doanh. Khi nào mình đủ tài giỏi để tự vươn lên, lúc đó mình sẽ có quyền nghĩ đến mức lương cao hơn ^_^

Nhưng có lẽ mình phải nghiêm túc + dũng cảm hơn nữa để dấn thân vào những lĩnh vực mà mình thật sự thích, thay vì duy trì hoàn cảnh an toàn như hiện nay. Ở nhà cứ nói con rất may mắn, bây giờ ra trường rất khó xin việc đúng chuyên ngành, ở nước ngoài cũng thất nghiệp như rươi (!) – liệu mình có quá ngu khi từ bỏ sự may mắn of bản thân để bước vào 1 tương lai vô định, bấp bênh? Mình nghĩ nếu mình làm vậy thật thì cũng ko thể gọi là ngu, vì chắc chắn mình sẽ suy xét + có chút mạo hiểm khi quyết định làm vậy.

Dù sao cũng nên khoe khoang 1 chút. Sau gần 2 năm đi làm thì đã sắm được 2 thứ khá hầm hố & xa xỉ đối với mình : Apollo piano & Yamaha Luvias, chưa kể những thứ linh tinh khác (linh tinh nhưng cũng xa xỉ ko kém!!!)  Cây đàn cứ như 1 người anh lớn trầm lặng, luôn ở đó để những khi mình mỏi mệt, cần dựa dẫm hoặc khóc lóc thì đều có thể tìm về với “anh”. Còn Luvias sẽ là 1 người em gái tomboy mạnh mẽ, luôn chờ mình & chở mình trên mọi nẻo đường. Thôi vậy cũng được, dù Biển chả có cung / mạng / hành / tuổi nào thích hợp thì Biển cũng sẽ thoả hiệp được với cuộc sống 1 mình, lấy vật chất làm niềm vui.

__ HỌC HÀNH : Sức khoẻ + tình trạng ham vui of bản thân đã khiến mình mãi cũng ko lấy được bằng N2. Lần này sẽ thi lại N3 vì bằng cũ đã hết hạn, rồi tháng 12 sẽ thi N2 lần thứ 5. Cố lên Biển (^.^) Tú Xương giỏi vậy mà còn thi 8 lần, Biển thi 5 lần sẽ được mà. Cố gắng lên (^.^)

Đôi lúc cũng hơi gợn buồn khi mình tư vấn, dịch hồ sơ cho bao nhiêu người đi du học trong khi bản thân chưa từng bước lên máy bay. Thoáng tự ti chút thôi, rồi lại bình thường trở lại, vì mình hiểu mỗi người có hoàn cảnh & số phận khác nhau. Đi du học chưa hẳn là giỏi, chưa chắc khi về có thể công thành danh toại, làm rạng danh cho bản thân & đem lại tự hào cho gia đình.

Tóm lại là Biển muốn gì thì Biển phải nỗ lực đi Biển ơi. Ko có gì trên trời rơi xuống nếu ta ko tìm kiếm hoặc tự tạo ra nó. Nhắc lại : cố gắng lên nhe Biển ^.^

__ TÌNH CẢM : (Coi bộ chuyện này luôn có rất nhiều cái để nói, chiếm 98% không gian blog, 98% thời gian & đầu óc of bạn Biển. Thật là tệ mà!)

Ko nhắc lại chuyện quá khứ nữa, đã viết nhiều, buồn nhiều, khóc ko nhiều bằng lúc yêu Mắt Nâu… nhưng vì “ko nên hâm lại café, vì nó sẽ bị đắng” – mình cũng sẽ ko nhắc lại chuyện đã qua. Nhưng mình đang lấn cấn với chuyện hiện tại.

Rốt cuộc là Biển đang làm gì đây?

Biển biết là Biển sai, Biển có lỗi với 3 người : với chính mình, với chị, & với cô ấy. Nhưng chẳng lẽ bây giờ Biển kêu chị chấm dứt chuyện này? Biển làm được chứ, nhưng Biển chưa làm.

Tình cảm phải được đáp trả lại bằng tình cảm. Biển nghĩ chị hiện tại ko phải là 1 người thiếu thốn tình cảm, nhưng cách chị đối xử với Biển khiến Biển KHÔNG thể nào nghĩ rằng chị đang lừa tình. Chị ko cần làm vậy với Biển. Nếu chị muốn, sẽ có nhiều cô gái sẵn lòng nhắm mắt trao thân. Cho nên, Biển đang tự huyễn hoặc mình với suy nghĩ là : chị thật sự có chút tình cảm với Biển.

Biển rất sai trái – khi Biển đối xử ngọt ngào ngoan ngoãn với 1 người đã có vợ. Về tình & về lý, Biển ko được làm như vậy, nhưng vì chị quá tốt với Biển, quá cưng chìu Biển, & Biển muốn đáp lại, & khi đáp lại thì Biển đã vi phạm mọi chuẩn mực đạo đức of bản thân. Khách hữu tình để đi chung 1 đoạn đời sao? Vậy khi ko đi chung nữa thì sao? Biển sẽ ôm 1 núi kỷ niệm, chỉ biết khóc khi hồi tưởng lại những tháng ngày chị đã làm Biển cười? Nhìn thẳng vào sự thật : đây là 1 mối quan hệ ko có tương lai.

Thật tệ khi sau 1 buổi trưa rất vui, giờ Biển ngồi đây viết những dòng này, chẳng khác gì đặt dấu chấm hết cho 1 mối quan hệ tốt đẹp. Nói thiệt nha, Biển rất buồn, & Biển đang khóc khi viết, nhưng Biển ko thể tiếp tục ru ngủ bản thân, tiếp tục hưởng thụ sự vui vẻ này mà ko nghĩ đến tình cảnh of 1 người phụ nữ khác. Nếu Biển là cô ấy, Biển tuyệt đối ko muốn người-yêu-mình chú ý đến 1 cô bé khác, quan tâm chăm sóc 1 cô bé khác… Nói gì thì nói, người thứ 3 luôn là kẻ có lỗi. Ngay cả Agenlina Jolie – 1 nữ diễn viên lừng danh thế giới – vẫn là người có lỗi khi đã giựt Brad Pitt ra khỏi vòng tay của Jennifer  Aniston, thậm chí khi cặp đôi kia đang là vợ chồng nữa chứ.

Qùa của chị - Biển vẫn đang dùng. Kem Fanny – Biển còn chưa nhìn thấy mặt mũi nó ra sao, dù là đã đem về nhà rồi. Sách của chị - Biển vẫn chưa đọc hết. Nhưng Biển thật ko biết, sau bài viết này thì mọi chuyện sẽ ra sao. Ở đời có bao nhiêu nhà văn sẽ đẩy người hâm mộ ra xa mình nhỉ? Chắc là có mình Biển thôi.

Chị àh, Biển có giống 1 “tình nhân nhỏ bé bí mật” không vậy? – Biển thấy có đó.


Thật ra, mình định nhân dịp sinh nhật 26 sẽ add FB Mắt Nâu trở lại, & sẽ ko unfriend chị ấy nữa (mình đã 3 lần add & 3 lần unfriend chị ấy rồi). Nhưng cách đây 3 ngày, qua 1 đoạn chat đơn giản ngắn ngủi, mình chợt hiểu rõ – hiểu rõ – lý do vì sao mình cứ buồn hoài dù ko còn yêu chị ấy. Lý do nói ra thì dông dài lắm, ai có nhu cầu nghe thì mình sẽ kể, chứ ko viết ra ở đây làm chi, nhưng mình đã quyết định sẽ ko add FB chị ấy nữa, & sẽ THẬT SỰ cố gắng ko liên quan đến cuộc đời chị ấy. Có những điều, những lời nói, những cách hành xử mà người ta cho rằng nó bình thường – nhưng thật ra nó rất tàn nhẫn, & mình thì đã thề sẽ ko để ai khiến mình khóc nữa, nên mình sẽ tránh xa sự tàn nhẫn vô tư của Mắt Nâu.

Từ nay, sẽ ko cố gắng chứng tỏ bản thân, ko quyết liệt nghĩ đế chuyện come-out nữa, nhưng sẽ làm 1 chuyện kỳ quặc để tự mừng SN mình : thiết lập tình trạng hôn nhân thành “In a relationship” trên FB, đơn giản chỉ để đừng ai tăm tia mình nữa. Chị àh, Biển mệt rồi, tình cảm lứa đôi là thứ Biển vĩnh viễn ko thể chạm vào, nên thay vì lên chùa trên núi để tu, Biển sẽ tự “xuống tóc” bằng cách cắt đứt mọi cơ hội có thể đến với Biển.

Giờ thì Biển hiểu rồi, cách nhau mười mấy năm cũng ko thành vấn đề, nhưng vấn đề là chúng ta KHÔNG ĐƯỢC làm cho ai buồn cả. Mình là phụ nữ, người khác cũng là phụ nữ, mình biết buồn & biết đau thì mình nên cố gắng tránh cho phụ nữ khác ko bị buồn + đau.

^_^

Chị àh, em thật sự không muốn đánh mất 1 người yêu mến em, nhưng em không làm khác được. Xin chị thông cảm cho em, & đừng buồn em, nha.

Chị cũng hiểu vì sao em nói ko quan tâm đến chuyện chúng ta có khắc nhau hay ko, vì dù tương sinh hay tương khắc thì chúng ta vẫn chỉ là 2 đường thẳng song song thôi.

Ko biết viết gì nữa nên ngưng ở đây. Lát em sẽ về nhà, chế ra 1 câu chuyện để nói dối, & ăn kem Fanny – để rửa xe mới & mừng SN luôn (nhưng em biết trước là mình ko nói dối được). Em xin cảm ơn chị lần nữa, cảm ơn tình cảm của chị. . . . . Cảm ơn đã giúp em hiểu được thế nào là được yêu thật sự. . . . . Em cảm ơn. . . . .

Happy Birthday to me, crying Sea.

(Saturday May 10th 2014

. . . 40 ngày sau khi quen biết HTK. . .)