lovely dog's work-art

lovely dog's work-art
Sống thế nào để có thể mỉm cười với nhau, & sau khi xa nhau rồi cũng có thể mỉm cười một mình. . .

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 4 năm 2015

Only nhõng nhẽo

Chị yêu quý của em,

1 cách vô thức, em luôn thích viết nhật ký cho chân mệnh ái nhân của em đọc, dù em biết có lúc người ấy sẽ ko đủ hứng thú để đọc, hoặc đọc riết – biết hết rồi nên sẽ chán. Nhưng, em vẫn lạc quan tin rằng chân mệnh ái nhân của em sẽ ko bao giờ chán em, bởi vì em là công chúa bé nhỏ của người ấy mà, phải ko chị?

Vậy là sáng nay em đã liều mạng đi đăng ký lớp Bánh Âu, đóng 1 số tiền (có thể gọi là lớn) trong bối cảnh em ko làm ra tiền. Đọc đến đây, chị sẽ lắc đầu tặc lưỡi, vì chị đã nói tới nói lui về việc HTK sẽ support cho việc học của em. Những dòng này em viết, vốn để kể lể cảm giác của mình, chứ ko phải để khiến chị nóng ruột hoặc thấy tội nghiệp em quá, nha chị, nhưng nếu đọc xong mà thấy thương em hơn thì cứ thương, pfipfi..

Vài chục phút trước khi dắt xe khỏi nhà để đạp đến trường, em vừa soạn học phí vừa trải qua cảm giác giống hệt khi em chuẩn bị đóng học phí cho MARCOM, khác ở chỗ lần này em thấy sợ hãi gấp đôi. Lúc đó trong đầu em nghĩ ra đủ thứ chuyện điên rồ, kiểu như ‘ko đủ tiền rồi, thôi để khóa sau học’ / hoặc ‘chắc nhịn ăn nhịn mặc từ giờ đến khi học xong & kiếm được việc trong bếp bánh’ ….. Hôm qua, lúc em ko có nhà, ba đã nói với mẹ rằng ‘đang yên đang lành với mức lương trên 5tr, tự nhiên nghỉ làm để bán bánh mỗi ngày vài chục ngàn…’. Cảm giác sợ hãi của em trước khi đi đóng học phí, là vì em thấy ngoài chị ra, chẳng còn ai ủng hộ tư tưởng của em, chẳng có ai hiểu được lựa chọn của em..

Đến tận khi đạp xe qua khỏi công viên Hoàng Văn Thụ, khi dừng xe đạp để chờ đoàn xe hơi rồng rắn lướt qua, em mới nghĩ ra điều quan trọng: CHỊ đã xuất hiện thật sự trong đời em, cho em sự dịu dàng & hơi ấm mà ngày trước em phải TƯỞNG TƯỢNG để có, nhưng giờ mọi thứ đều thành sự thật rồi. Dù em làm gì, chị cũng sẽ ở đó để đón em, để dỗ em cho dù thế giới ngoài kia khiến em khóc.. Nghĩ đến điều này, lòng em bớt lo sợ, & em bình tĩnh hơn để đạp tiếp đến trường.

Cách đây 1 năm, khi ra khỏi lớp ở Sakura trong cơn mưa tầm tã, thay vì buồn bã đạp xe về thì em đã nghĩ đến CHỊ, thế là em cười rạng rỡ khi về trong mưa. Bây giờ, mỗi lúc gương mặt em sắp méo đi vì tức giận, hay mắt sắp trào ra cả 50ml nước muối, thì em sẽ nghĩ đến chị, & môi em tự động mỉm cười.

Nghĩ cho kỹ, ngay tháng thứ hai sau khi quen nhau (5/2014), chị đã luôn thu xếp để có mặt trong cuộc sống của em, đón em ở chỗ làm & dẫn em đi chơi, lo lắng cho sức khỏe + việc làm của em, rồi lại mua pizza, lấy thật nhiều tương cà Heinz rồi đón em ở chỗ làm mới… Thậm chí chị còn phải ở xa nhà qua đêm chỉ để thỏa mãn sở thích của em là đi ngắm đèn ở AEON.. Đã nhiều kỷ niệm như vậy, nhiều bằng chứng của tình yêu như vậy mà em vẫn muốn nghe giọng chị qua ĐT chỉ để đòi chị khích lệ cho 1 quyết định của em (là đi học làm bánh). Công nhận em là cô nhỏ rắc rối nhất Qủa Đất phải ko chị? :)

Sau khi đóng học phí, em đạp xe về mà lòng thấy nhẹ nhàng hơn. Dường như em thuộc kiểu người cảm thấy okie hơn sau khi đã thực hiện 1 quyết định quan trọng nào đó. Đường đi / về ko xa, trời vẫn nóng như cả tháng nay, & em lại miên man nghĩ đến ba mẹ, đến những người thân / hoặc ko thân ko bao giờ nhìn thấy những nỗ lực của em, ko nhìn thấy chuyện em đi xe đạp là để tiết kiệm xăng, ko nhìn thấy chuyện em đang trong thời kỳ vật lộn để thay đổi, để dọ dẫm trên con đường mới.. Cái mà họ nhìn thấy, là 1 đứa con gái gần 30, chưa chồng, thất nghiệp, chẳng bao giờ làm họ vui đủ. Thế là em vừa đạp xe vừa tự nói với mình ‘Sẽ ổn thôi, sẽ ổn thôi Biển. Đừng lo nhé”.

Nghĩ đến những tư tưởng của người khác về em thì em có thể buồn, có thể chảy nước muối, nhưng em đã có chị. HTK rất giỏi trong việc khiến em cười (ngoại trừ những lúc hiếm hoi làm em khóc) ^.^ Em xin nhắc lại lần nữa: được chị yêu thương – là 1 trong những điều may mắn LỚN NHẤT của đời em.. ‘Ko ai nghe em nói thì HTK sẽ nghe em nói..’ – khi đọc câu này của chị thì em đã vừa khóc vừa cười :)

Thôi ko nhõng nhẽo hoài nữa. Bất cứ khi nào chị thấy em lười biếng hoặc xuống tinh thần thì xin hãy nhắc nhở em, nhắc là có HTK bên em rồi, nhắc em ko được nhụt chí, nhắc em phải ngoan, & nếu cần thì chị hãy trừng mắt mà nói câu này
“Em là của tui, không cho phép ai khác động tới hết”
nhen chị :)

Em ngủ đây ạh. 2 ngày cuối tuần sẽ qua nhanh để mình sẽ gặp nhau, khi đó chị nhớ cười hiền với em nhen ;-)

(written by young fox

Fri. April 24th 2015)

Thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2015

To my Black Pearl (2)


Chị

Bây giờ là 10h kém 10, lẽ ra em nên chuẩn bị đắp mặt, bôi kem, đi ngủ sớm hơn mọi thường để tươi tỉnh mà thực hiện cái schedule từ 4h30 đến hết buổi sáng, nhưng em thật sự muốn viết xuống những suy nghĩ xoay xoay trong đầu em từ tối qua đến giờ. Ko biết khi nào chị đọc, vì sắp tới thì chị bận rộn liên tục với những chuyến công tác xa. Hiii, cách đây 2 năm thôi, em còn chưa từng tưởng tượng có ngày mình có người yêu “làm lớn” & thường xuyên đi công tác nước ngoài như vậy :) Em tưởng điều này chỉ xảy ra với những cô nàng xinh đẹp giỏi giang thôi..

Dạo này ko hiểu sao em rất hay nghĩ đến cái chết. Ko phải cái chết của mình mà là của 2 người thân trong nhà, & em ko biết mình có đủ bình tĩnh để làm mọi việc 1 cách trọn vẹn chu đáo hay ko, hay là nỗi sợ sẽ khiến tay chân em quíu lại & ngất xỉu. Trong quá khứ, từng có lần em gần ngất xỉu vì sợ, đó là khi em nhỏ xíu & đi Nha Trang với ba mẹ, lúc ngồi trên xe, bác tài thông báo nắp bình xăng đã bị rơi mất / bị trộm mất. Đầu óc bé nhỏ của em lúc đó chỉ nghĩ rằng nắp bình xăng mất >> xăng chảy >> xe bị nổ, thế là em sợ đến mức chóng mặt muốn xỉu, nhưng rốt cuộc xe vẫn về đến Sài Gòn bình yên.

Có lẽ 1 số người sẽ nghĩ em là đứa vô cùng sung sướng nên ko biết cố gắng. Chị thì luôn bênh vực em & cho rằng “tùy hoàn cảnh mỗi người khác nhau nên cách họ quyết định & hành xử khác nha”, nhưng em thấy để thật sự đi qua hết cuộc sống này, cần có rất nhiều dũng khí – điều mà em còn thiếu & phải luyện tập bổ sung nhiều hơn nữa.

Có lẽ em là 1 phần tử hết sức kỳ quái lập dị trên thế gian này. Em luôn tỏ ra lạnh lùng, nhưng lại rất dễ khóc trước những nỗi đau khổ của người khác, vật khác. Mấy ngày nay, em tranh thủ đọc cuốn “Con đường Hồi giáo”. Cuốn sách đã mở ra trước mắt em 1 thế giới Hồi giáo vừa quen vừa lạ. Quen vì những điều tàn bạo mà báo chí đưa tin hằng ngày – những điều ấy có thật. Lạ vì chính người dân trong những đất nước đó đang che giấu sự bếp bênh của họ dưới 1 cuộc sống hoặc rất bình yên hoặc rất vương giả. Chính nơi được thế giới biết đến như vùng đất có giá trị văn hóa & lịch sử lâu đời lại đang chật vật chống lại sự toàn cầu hóa do làn sóng khách du lịch phương Tây mang đến. Mới đọc được nửa cuốn nhưng em cảm thấy mình rất may mắn vì đã ko sinh ra & lớn lên ở Trung Đông.

Lạc đề rồi, em đang viết về sự yếu đuối & mau nước mắt của mình. Càng online nhiều, đọc nhiều về thế giới ngoài kia, em càng thấy toàn cái xấu, thấy thế giới này rốt cuộc hình như ko có 1 Đấng trên cao để mà lo lắng cho mọi sự tốt đẹp hơn. Theo luật đào thải của tự nhiên, kẻ mạnh thắng, kẻ yếu thua, kẻ nhạy cảm quá cũng thua. Dù có tiền & quyền lực thì cũng chẳng làm gì giúp cho con người + sự vật khác hạnh phúc hơn, điều này có nghĩa là em nên bỏ hết mọi suy nghĩ vĩ mô đi & lo sống cuộc đời nhỏ bé của mình thôi, phải ko chị?

Chị cũng biết khá rõ về my situation hiện giờ. Hôm nay em thú nhận 1 điều: tuy ở nhà làm cô chủ nhỏ của gia đình, nhưng đôi lúc em vẫn lăn tăn đến hình ảnh 1 quý cô hiện đại,tóc gợn sóng bồng bềnh, mặc quầu âu & áo vest thật chuẩn, giày cao gót thanh lịch, tự tin gõ bước trên sàn đại sảnh của 1 khách sạn lớn ở quận 1. Có lẽ em cũng như mọi người bình thường khác, đánh giá bản thân qua năng lực kiếm tiền của chính mình. Ba em từng nói còn trẻ cũng nên ra ngoài kia thi thố với đời, chứ chôn vùi tuổi thanh xuân thì đáng tiếc lắm. Em cũng nghĩ vậy. ____ Cho nên, dù chỉ mới manh nha, nhưng em sẽ ôn lại tiếng Nhật & tiếng Anh, ko có bằng cấp cũng được, bắt đầu từ những công việc lương 4tr cũng được, sau khi việc nhà cửa xong xuôi thì em chắc sẽ trở lại làm culi cho người khác, hợp thì tiến, ko hợp thì tìm chỗ khác. Thôi em chẳng quan tâm CV của mình có đẹp hay ko, nhảy việc nhiều quá hay ko, em sẽ tìm đến khi nào gặp The Right Boss..

Em xin lỗi vì đã ko theo đuổi kế hoạch mở tiệm bánh của riêng mình. Có lần em đọc thấy AnCom viết rằng “cái gì nếu làm mà nhắm đem lại thành quả lâu dài thì hẵng làm, còn không thì đừng làm”. Em cũng đã liên hệ xin đặt bánh quy trong tủ bánh mì nhà em, nhưng em thấy trước (1 cách bi quan) là việc buôn bán này sẽ ko đem lại lợi nhuận bao nhiêu, thậm chí còn lỗ, nên trước mắt thì em vẫn cứ làm (cầu may), nếu ko ổn thì ngưng.

Bài viết này sẽ có nhiều lời confess, nên em cũng thú thật là em rất mê đi đây đi đó để học hỏi (như chị đã có dịp đi thật nhiều trong công việc). Lúc đi học English ở SEAMEO, em mới biết đến sự thú vị của ngành Nhân Loại Học, nhưng thật sự thì học bất cứ gì ở VN cũng chẳng đem lại kết quả, mà ra nước ngoài học thì bằng cấp & tài năng cũng ko thể sử dụng ở VN, nên thích thì tự tìm hiểu thôi chứ ko giúp cho khả năng tài chính của bản thân vững mạnh hơn.

Lan man nhiều quá rồi, giờ em trở lại làm The Chef & cô chủ nhỏ của gia đình đây ^_^ One more time, thank you a lot for entering my life & giving me a lot of wonderful things :)  Em yêu chị, xin đừng hỏi có phải em yêu chị vì chị yêu em trước hay ko, xin chỉ đơn giản chấp nhận em như 1 cáo non bé nhỏ, & đừng bao giờ bỏ em, nhe chị..


(Sea, 3-3-2015)

Thứ Bảy, ngày 21 tháng 2 năm 2015

Khai bút 2015 _ for my Black Pearl

Chị thương yêu của em,

Cảm ơn chị đã giúp em đạt được 1 trong những ước vọng lớn của đời mình: có thể viết nhật ký cho người-mình-yêu đọc, & được người-yêu-mình (cũng là người-mình-yêu) reply đầy đủ với những lời khuyên tốt đẹp.. Hình như em có nói chuyện này rồi, nhưng cái gì khiến em cảm động & biết ơn thì em cứ muốn nhắc đi nhắc lại hoài ^.^

Kể từ hồi biết “yêu” & biết khao khát tình cảm lứa đôi đến nay (chắc cũng trên 10 năm), Tết năm nay là Tết đầu tiên hầu như em trải qua thời khắc giao mùa bên cạnh chị, trước / trong / sau Tết cũng đều bên cạnh chị. Tuy Tết năm nay em ở nhà chứ ko ra ngoài nhiều như các năm trước, nhưng em rất vui, lòng cảm thấy ấm áp, & em rất hạnh phúc khi được ôm thật lâu trong vòng tay chị, hoặc có thể nằm dụi dụi vào lòng chị ^.^  Chị thích chọc em quá hà, càng ngày càng thích chọc đến khi em bật cười ko nói được, hoặc chỉ biết eh eh lên rồi rút đầu vào lưng chị thôi ^.^  Nhưng chị cứ chọc tiếp đi, em rất mong được làm người yêu bé nhỏ của chị hoài hoài..

Hôm nay mùng 3 Tết, nhờ xem albums với chị, em cảm nhận được 1 điều chưa từng cảm nhận bao giờ: ba mẹ đã cho em 1 tuổi thơ tuyệt vời… Tuy quần áo ko màu mè lòe loẹt nhưng vẫn rất đúng mode & loại vải tốt; tuy ko ăn hàng ăn quán nhưng thực phẩm có chọn lọc & ko để em thèm thuồng gì; tuy ko để em đi chơi lung tung (giữ đến nỗi chị nói em là “gà công nghiệp”) nhưng đã chọn bạn bè cho em & đặt em vào các môi trường tốt đẹp, có thể bồi dưỡng tinh thần…

Có lẽ bây giờ mọi chuyện đã thay đổi, ba mẹ lớn tuổi nên tính tình thay đổi, em thì ra ngoài đi làm, tiếp xúc nhiều, lại trở thành yêu-nữ nên cách cư xử với ở nhà cũng thay đổi, nên hôm nay em mới hiểu rõ & mới dám nói câu này: tình yêu thương của ba mẹ dành cho em vẫn ko thay đổi. Có thể nó diễn ra dưới các hình thức khác, nhưng nó vẫn còn đó, chỉ tại em chai sạn quá nên em ko cảm nhận được nữa. Em hứa với chị, kể từ nay, em sẽ cố gắng nhớ để cư xử với ba mẹ dịu dàng lễ phép hơn, ráng kiên nhẫn hơn nữa.. (Hứa với chị là vì chị là người yêu em, nếu hứa với người yêu thì em buộc phải giữ lời :)  )

Nói ra thì thật đáng ngạc nhiên: tình cảm của chúng ta đã được 2 năm rồi đó (em ko tính ngày tính tháng ở đây ^.^) , thậm chí bây giờ em ko đếm để kỷ niệm mỗi tháng ngày chúng ta quen nhau (ko phải vì em ko muốn đếm nữa mà vì chúng ngày càng trở nên nhiều hơn). Chị là người yêu thương em lâu nhất, kiên nhẫn với em nhất, & vẫn thương em dù em có ngoại hình tròn xoe, tính tình rất cổ quái & nhiều lúc rất ko ngoan….. Giờ nghĩ lại, em thật sự ko biết nói gì để biện minh cho sự lạc lòng của mình, khi em đang in a warm relationship với chị mà em lại bị thu hút bởi người khác, đến mức suýt nữa em đã vĩnh viễn đánh mất tình yêu của chị. Giờ nghĩ lại, em mới hình dung ra mức độ tệ hại & nguy hiểm of những cảm giác sai trái lúc đó.. Cảm ơn chị đã tha thứ & vẫn yêu thương em. Cảm ơn chị rất nhiều ạh..

Ngồi viết blog, tình cờ đọc lại 1 bài viết từ năm ngoài, viết cho chị, đọc & cười, rồi mắt hơi rơm rớm. Ngay từ lúc đó, em đã được thương nhiều rất nhiều, còn bây giờ, chẳng những được thương mà còn được yêu nhiều nữa ^_*

Chúc năm 2015 an lành cho cả 2 chúng ta nhen chị ^_^
Cún nhỏ yêu chị nhiều lắm ♥♥♥

(Sat. Feb. 21st 2015

. . . from Sea-chan with love. . . )

Thứ Ba, ngày 16 tháng 12 năm 2014

Singapura 2014 _ part 1

Tháng 12/2014, lần đầu cô xa nhà đến quốc gia khác, cùng với Chị. Đây là 1 kỷ niệm đáng nhớ của cô, vừa được ra nước ngoài, vừa được trở thành cô-gái-của-Chị. Vì thể trạng yếu, cô đã bị hành hạ khoảng 30% do bị ói, bị say xe, nhưng nhìn chung thì chuyến đi đã thành công mỹ mãn & cô cảm thấy rất hạnh phúc, do đó phải viết 1 bài xứng đáng để lưu lại.

Thời gian: từ chiều Sunday 7/12 đến tối Friday 12/12/2014
Địa điểm: Singapore, Link Hotel 50 Tiong Barhu Street (gần China Town)

Ấn tượng chung của cô về Singapore như sau:

1__ Sân bay Changi quá lớn & quá đẹp. Có thể trên thế giới còn nhiều sân bay khác lớn đẹp hơn nhưng cô tuyên bố rằng cô đã thích Changi Airport – dù cô vẫn chưa thích đi máy bay.

2__ Đường phố quá sạch & xanh. Suốt những ngày cô ở Sing, chỉ có 1 lần lúc đi bộ mà cô phát hiện vết bẩn trên lề đường: là do quả of 1 loại cây rụng xuống & bị rữa ra. Ngoài ra, ko hề có tàn tích of chó mèo, tàn thuốc hoặc bao nylon.

3__ Xe 4 bánh là phương tiện di chuyển chính, nhưng đường phố ko hề có tiếng còi xe hoặc mùi khói xe. Chỉ khi đi lướt qua các chiếc xe lớn thì mới nghe mùi xăng & khói.

4__ Hầu hết các cao ốc xây theo kiến trúc đương đại, kể cả trường cấp 2 & trường ĐH Nghệ thuật (Art University). Xung quanh các trường ko có hàng rào kín cổng cao tường như VN, có lẽ học sinh ở Sing ko có tình trạng trèo tường trốn học.

5__ Người dân ở Sing tuân thủ luật lệ 1 cách tự giác. Cô đã rất ngạc nhiên khi nhiều lần được xe hơi nhường đường khi cô đang đi bộ. Nếu đứng sai tuyến đường mà vẫy taxi thì taxi sẽ ko ngừng lại. // Ngoài việc tuân thủ luật lệ thì người dân Sing cũng RẤT đề cao việc đem lại sự tiện lợi & dễ chịu cho người khác, bất kể người khác có phải khách nước ngoài hay ko.

Tạm thời nhớ đến đây. Nếu nhớ thêm gì thì sẽ bổ sung trong phần 2 ^.^

♦ Sunday 7-12-2014
Sáng, cô dậy 4:25AM đi lễ nhà thờ. 8AM, đến trường thi N2 Japanese. Trưa về lo gấp rút tắm táp để 14h lên taxi ra sân bay với Chị. Tuy ngồi vật vờ ngoài sân bay đến 4:55PM mới lên máy bay nhưng cô ko thấy chán vì phải chờ đợi. Thứ nhất, đó là lần đầu cô được bước vào bên trong sân bay, mọi thứ đều mới mẻ, có nhiều cái để nhìn ngắm, chụp hình & học hỏi. Thứ 2, có Chị bên cạnh cô. Chị chăm chút lo lắng cho cô hơn cả cô lo cho chính bản thân mình. Cô thích khoảnh khắc ngồi cạnh Chị trên băng ghế, ngả đầu lên vai Chị, mặc kệ ánh nhìn của thiên hạ. Tuy cô hơi tròn trịa, nhưng cô biết cách phối trang phục của mình sẽ giúp vóc dáng khá ưa nhìn, thêm cái nón tự may (hàng độc đó nhoa) nên cô sẽ thu hút nhiều ánh mắt, có điều cô vẫn cư xử như thể cô thuộc về Chị từ lâu :)

Áp dụng kinh nghiệm đi xe để đi máy bay: khi máy bay lên hoặc xuống (tăng độ cao hoặc hạ độ cao), bụng sẽ cảm nhận rất rõ, những lúc đó nên thót bụng lại (còn gọi là hóp bụng) thì sẽ ko bị ảnh hưởng. Cách này rất hiệu nghiệm, sẽ share cho bạn bè.

Sân bay Changi của Singapore to gấp mấy lần (hay mười mấy lần?) sân bay TSN của VN. Hệ thống trần nhà thiết kế rất thông minh theo kiến trúc đương đại, ban ngày dùng ánh nắng trời, tiếp thu năng lượng để bật đèn ban đêm. Bên trong sân bay có RẤT nhiều khu trưng bày để chụp hình, góp phần giúp hành khách giải trí trong khi chờ đợi. Quầy bán sim ĐT có xuất hóa đơn cũng nằm ngay trong sân bay, nhân viên rất lịch sự & tạo mọi điều kiện dễ dàng cho khách nước ngoài. Họ cũng thiết kế riêng 1 khu vực xếp hàng kiểu ziczac để đợi taxi, có nhân viên của sân bay ra đón taxi dùm khách luôn.  Lúc xếp hàng đón taxi, khi Chị đang tất tả chạy đi mua nước cho cô thì nhân viên sân bay đẩy ra mười mấy thùng nước khoáng đóng chai & phát nước miễn phí cho khách. Chỉ 1 chuyện đơn giản mà tinh thế, thấu hiểu & đầy lòng nhân như vậy mà VN cũng ko nghĩ ra được. Ko cần ca ngợi nhiều, nói chung nhìn sân bay của Singapore thì cũng hình dung được đất nước đó tiến bộ & phát triển như thế nào.


Ấn tượng nhất là con đường từ sân bay về khách sạn. Đường cao tốc, toàn xe 4 bánh nhưng ko hề có tiếng còi xe, dọc 2 bên đường là cây cổ thụ, cây bụi & cỏ, cứ như đang chạy giữa công viên quốc gia. Mà cũng ko sai nếu gọi đất nước Singapore là 1 công viên quốc gia lớn, tuy nhiều cao ốc & đường cao tốc nhưng nơi nào cũng có cây cổ thụ khoảng trên 40 năm. Tuy ko có chim sẻ như ở VN nhưng khắp nơi đầy quạ & sóc. Đặc biệt, nhiều cây như vậy nhưng đi bộ ban ngày ko bị sâu rơi xuống đầu, ban đêm ko bị gián bò dưới chân!

Link Hotel cũng được, giá cao mà phòng hơi nhỏ, lại ko mở được cửa sổ nên mấy ngày đầu cô hơi bị ngộp, đến ngày cuối, có Chị ở nhà, Chị mở máy lạnh thì cô mới đỡ đỡ 1 chút. Thật là…! 1 người thích không gian thoáng như cô mà ở trong 1 căn phòng ko thể mở cửa sổ thì đúng là khó chịu, nhưng cũng may cửa sổ kiếng rất to, nhìn ra ngoài nhiều cây xanh nên ko đến nỗi. Túm lại là cô vẫn thích đi biển hơn, hehe.

♦ Monday 8-12-2014
Ngày đầu tuần, lúc mọi người tất bật dậy đi làm thì Chị dẫn cô đi Sentosa Islands. Tuy khu Sentosa rất lớn nhưng nếu có sức – có tiền – có thời gian thì có thể lăn lộn trong Sentosa suốt từ lúc mở cửa đến khi đóng cửa (^.^) thì cũng đi được gần hết. Cô thì đã thỏa mãn vì đã đi được S.E.A Aquarium cùng Chị. 2 tiếng trôi qua như thể 20 phút. Không mệt, không đói, chỉ mê mẩn ngắm nghía, chụp hình, quay video. Toàn bộ những thủy cung cô từng đi – ngay cả thủy cung ở Con Tàu Ma (Nha Trang) cũng chẳng là gì so với S.E.A Aquarium. Đất nước người ta chỉ nhỏ bằng HCM City của mình thôi mà họ giỏi khủng khiếp vậy đó.


Cô đặc biệt thích quần thể Hard Rock Café trong Sentosa. Nó bao gồm khách sạn & bãi biển nhân tạo dùng làm phim trường luôn, cafeteria, nhà hàng, shopping malls… & những thứ khác mà cô chưa khám phá hết. Người /những người thiết kế nên khu đó có lẽ cùng tư tưởng với cô. Theme chủ đạo là nghệ thuật màu sắc kết hợp âm nhạc. Mọi trang trí đều dùng note nhạc, khóa Sol, đàn guitar… Bãi biển nhân tạo đẹp mê ly, nhìn như 1 hồ bơi cao cấp. Chỉ tiếc khi đi đến khu Hard Rock Café, trời đổ mưa lớn nên phải chạy tìm chỗ trú, do đó ko chụp được nhiều hình, tuy nhiên là chụp được 1 tấm ý nghĩa nhất trong cả chuyến đi, đó là chân của Chị & của cô đặt gần nhau (^.^)

Tối 8/12, cặp đôi hoàn hảo đi theo chỉ dẫn của bảo vệ khách sạn để đến Tiong Bahru Plaza cách khách sạn khoảng 1km trên cùng 1 con đường. Ban đầu đi sai đường / hỏi đường & đi theo 2 người dân địa phương / đến được nơi cần đến. Sau khi dạo 1 vòng & mua cho cô đủ thứ quà, cả 2 đến food court, ăn tối bằng 1 món Hoa rất hấp dẫn : bún gạo đậu hũ. Đồ chay nhẹ bụng, thích hợp khẩu vị cả Chị & cô. Sau đó đi bộ về khách sạn , thật là lý tưởng cho sức khỏe ^.^

♦ Tuesday 9-12-2014
Chị đi làm. Cô tự bắt taxi đến Singapore Botanic Garden, vào quầy tiếp tân lấy bản đồ, hỏi chút thông tin rồi tự mình lội bộ khắp khu vườn quốc gia này, chụp được 320 tấm hình & quay mười mấy videos. 1 khu vườn như thiên đường nơi trần gian như vậy mà vào cổng miễn phí / chỉ khi nào vào khu vực Vườn Lan Quốc Gia mới mua vé $5 Sing (giá cập nhật 12/2014).

Cô không rõ diện tích Botanic Garden là bao nhiêu nhưng có vẻ rộng gấp 4;5 lần khu du lịch Suối Tiên of VN. Nửa buổi sáng, cô chưa biết cách xem bản đồ & bảng chỉ đường nên bị đi lặp lại 1 đoạn khá xa, nhưng khi đã nắm được cách định hướng thì cô phăm phăm đi cứ như dân bản địa (^.^) Tuy rộng như thế như ban quản lý có cách chỉ đường rất thông minh: ngoài tờ bản đồ được phát miễn phí tại quầy tiếp tân, cứ đi 1 lúc sẽ có bản đồ toàn khu vực, phóng to đặt trên các information booths / bên cạnh đó còn có các way directions nằm rải rác khắp khu vực. 1 kẻ dốt English như cô mà vẫn có thể tự tin dấn thân vào Rain Forest :) Chị đã cho cô cơ hội trải nghiệm 1 trong những nơi lý thú nhất trong đời cô :)



Gần 12h trưa mà cô còn cách khu vực ăn uống đến 780m, oh la, nghĩa là gần 1 cây số đường cún-đi-bộ (chứ ko phải đường bồ câu bay), nhưng cô cứ thong thả đi, che cây dù của Chị tặng. À quên kể, suốt từ sáng là cô đeo balo của Chị, 2 bên giắt 2 chai nước: 1 chai nước khoáng do Chị mua ở sân bay Changi + 1 chai Berocca Chị pha cho cô để cô đi chơi uống cho khỏi mệt. Thiệt tình là Chị thương cô còn hơn cô thương chính mình nữa..

Đến khu vực ăn uống tự phục vụ (nhìn sang hơn nhà hàng MC Donald nhiều), cô mệt + đói đến mức đi ko vững, xếp hàng kêu đại 1 món mà cô nghĩ là tốt cho sức khỏe: Seafood Hor Fun. Lúc kêu cũng ko rõ nó là món gì, nấu ra sao – thì ra là 1 loại soup nấu với cọng hủ tíu đặt trưng của Sing, bỏ bột & trứng đặc đặc như soup cua nhưng có dầu hào nên mang hương vị món ăn Hoa. Cọng hủ tíu nấu trong món đó ngon đến nỗi lúc mới ăn, cô cứ tưởng nó là sò điệp của Nhật! Chỉ 1 đĩa soup $13 Sing là cô đã thưởng thức được 1 món ngon nhớ mãi kết hợp cả phong vị Đông Tây :)
Tối, Chị dẫn cô đi China Town.  Đến lúc này, cô mới bị say nắng + nhức đầu! Thấy sắc mặt cô khó coi quá, Chị đưa cô mặc chiếc áo khoác ấm áp của Chị, rồi dẫn cô ghé KFC tại China Town để nạp năng lượng. Fish hamburger cho cô & fries chicken cho Chị. Ở VN, cả 2 chẳng ăn fast-food bao giờ nhưng qua Sing thì lại ăn fast-food thường xuyên ^.^

KFC xong, thấy cô vẫn chưa tươi tỉnh mấy, Chị đưa cô đến night market, mua cho cô thật nhiều đồ lưu niệm hình dạng sư tử Merilon, biểu tượng của Singapore ^.^ China Town night market ở Sing giống & khác với chợ đêm Nha Trang. Giống ở chỗ các cửa tiệm trưng bày & cách bán hàng, nhưng khác ở chỗ nó đẹp & hoành tráng hơn ở Nha Trang nhiều.

Tối về ngủ khá ngon vì ăn xong đã được đi bộ cho tiêu cơm. Sau khi ở Sing về thì cô đã nhiễm 1 thói quen tốt của dân Sing, đó là đi bộ nhiều.

Ôi viết đến đây dài quá, nhiều hình quá sợ load chậm nên cô sẽ chia ra 2 phần. Hẹn phần sau nhé ^^

(written by Sea
Wed. Dec. 16th 2014)

Kem đánh răng PS:

Gửi chị,

Những ngày tháng ngọt ngào.. Lời yêu thương ngọt ngào Chị dành cho em.. Em đã bắt đầu tự cho phép mình tin tưởng rằng mối quan hệ này sẽ đơm hoa kết trái. Kiếp trước Chị và em đã có 1 đoạn tình duyên hay sao mà kiếp này em lại được yêu nhiều như vậy. Cảm ơn Chị ^.^ ♥♥♥

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

Goodbye my 1st workplace

Ngày mai là ngày cuối cùng mình làm việc ở 1st workplace. Muốn viết 1 ít để bộc bạch tư tưởng nhè nhẹ trong đầu. Tranh thủ viết lúc này vì tối mai sẽ lại đi học Event về trễ, chỉ muốn lăn ra nhớ đến chị, sau đó vừa cười vừa ngủ / hoặc cười & hơi bị khó ngủ ^_*

Lúc mới đi làm (tháng 7-2012), mình đã viết bài O.L (office lady) miêu tả cái sự vui mừng thích thú of mình khi trở thành quý cô văn phòng. Đến tháng 12-2012, hình như đã hành động theo cái câu “chắc chuyển sang yêu con gái quá đi” of mình, & rồi chuỗi ngày vui thiên đường & buồn địa ngục cứ liên tục tiếp diễn. Đã có lúc muốn chết. Đã có lúc muốn nghỉ việc, đi nơi nào đó thật xa để rời xa TP nơi có người con gái đầu tiên đề nghị là “mình yêu nhau đi”. Giờ đã ko còn muốn đi xa – đó là 1 hành động chạy trốn, vì cảm xúc đã trôi hết theo nước mắt. Giờ đã biết sống chậm chút xíu, mỉm cười với tình cảm dịu dàng hiện tại, & cảm thấy đủ đầy cho mỗi ngày :-) Dù ko cho phép bản thân nói với Mắt Nâu câu này “Giờ thì em đã rời khỏi nơi chốn có chị rồi đó!” nhưng thực sự thì trong đầu đang âm vang câu đó mấy bữa nay!

Đá hiếm màu đen thương yêu của em, trong toàn bộ bối cảnh (chứ ko phải chỉ trong 1 khía cạnh nào đó), chị đã giúp em rời xa nơi chốn mà em từng muốn bỏ đi vĩnh viễn. Chị đã giúp em có cơ hội đặt chân lên con đường thử thách thú vị mà em muốn. Công lao of chị rất lớn, & điều tuyệt vời nhất là chị làm mọi điều cho em vì chị thương em ^_^

Bên cạnh sự lo lắng căng thẳng of 1 đứa lần đầu tiên nhảy việc, em ko chối cãi rằng trong mình còn có cảm giác hơi háo hức với công việc mới, với vị trí mới. Chị biết là em luôn mong muốn trở thành quý cô tài giỏi, lịch thiệp, dịu dàng, cương quyết blah blah blah mà ^.^ nên đây sẽ là cơ hội để em rèn luyện trở thành cô gái mình muốn. 1 người bạn từng nói em “Làm công chúa làm gì, làm Nữ hoàng luôn cho ngon. Bản chất of mi là lãnh đạo mà!” Em tin đó là lời thành thật, nên em sẽ suy nghĩ & ứng xử như 1 Nữ hoàng. NHƯNG, Nữ vương của em, xin chị luôn nhớ em là công chúa nhỏ bên chân chị, ngước nhìn chị để chờ được hôn, nhé ^.^



Hong lãng mệnh nữa đâu, vừa làm xong cái ảnh nhỏ nhỏ tặng chị, tuy rất amateur nhưng nó có ý nghĩa với riêng 2 ta. Sắp tới là kỷ niệm 6 tháng chúng ta quen biết – yêu thương nhau, chị muốn làm gì để kỷ niệm đây hở? ^.^ Chị đừng nói “em phải tự nghĩ ra mới có thành ý” nha >_< Em nghĩ là 1 chuyện, nhưng em muốn chìu lòng chị mà, cho nên (bắt) chị nghĩ rồi chị cho em biết nha, hehe (.^_^.)

Dạo này công việc của chị hình như có vài thay đổi, giờ giấc bị kéo trễ hơn. Em biết là chị mệt, chị vất vả, nhưng em ko / chưa làm gì được cho chị cả….. Ko phải em khuyên chị tìm sự an nhàn, cũng ko dám nói chị “hãy lượng sức mình” – vì điều này chị đã biết, nhưng nếu có điều gì em phụ giúp được thì xin chị hãy chỉ dẫn & thẳng thắn yêu cầu em, nha.

Ôi lạc đề rồi.. Trở lại với title of this article, hiện giờ mình chưa ổn định, nhưng 20-11 này, nếu công việc + tài chính đã ổn thì mình nhất định sẽ trở lại trường ĐD thăm thầy cô, thăm những con người đa dạng thú vị đã giúp mình hiểu thêm về cuộc đời trong bước đầu bỡ ngỡ. Khi ra đi, xét kỹ lại thì niềm vui nhiều, nỗi buồn ít & hầu như đã biến mất. Thật tốt khi những gì đọng lại toàn là điều tích cực + lạc quan. Xin chúc lành cho tất cả những ai đã giúp đỡ, quý mến Biển – còn những ai ko ưa Biển thì Biển xin phép coi như các người ko tồn tại trên đời, nhé ^,,^

Ra đi, điều mình lo lắng ko phải là những người ở lại, mà là chó mèo ở đó!!! Tụi nó quả thật rất đáng thương. Dường như mấy ngày nay tụi nó linh cảm được mình sắp đi nên cứ quấn quýt suốt. Ai nói chó già ko thể có đôi mắt trong veo? Mình đi rồi, ai sẽ vuốt ve & thay nước uống sạch cho tụi nó nhỉ :-(  Nếu mình có 3 điều ước, 1 trong 3 điều sẽ được ước như sau: ước gì toàn bộ người & vật trên thế gian sẽ ko còn đau khổ nữa. Mẹ mình nói nếu Thiên đường tồn tại nơi hạ giới thì con người đâu biết trân quý Thiên đường nữa – nhưng đối với mình, kiếp sống ngắn ngủi lắm, cần gì phải tìm đau hoặc đem nỗi đau cho người / vật khác? Thôi được òi, mai mốt có xương gà thì mình sẽ chịu khó đạp xe đến trường để mang cho tụi cún tội nghiệp đó…..

Đi nghỉ sớm thôi, trước mắt còn nhiều việc phải làm. Có ra đi mới biết thì ra trước giờ mình sống cũng được lòng nhiều người lắm. Em sẽ luôn chân thành + khôn ngoan, & cố gắng hết mình như lời chị dặn, nhé đá hiếm màu đen của em ♥♥♥

Sẽ gặp lại vào 1 ngày ko xa, trường ĐD quen thuộc ạh..

(written by Sea
Wed. September 17th 2014

. . . Thurs. 18-9-2014, chính thức nghỉ làm ở ĐD. . .)